Kênh trực giác
Chương 3 - Siêu Cường
Đoạn 1: Đầu óc của Tây phương
Thuở đời nay, ai muốn biết chuyện gì ra làm sao thì nếu như Tây phương không giải thích được, thời tất cả đều câm nín. Nói như thế không có nghĩa là nếu cái gì mà khối Tây phương không biết thì không ai biết, mà ý muốn nói rằng cái sự phân tách, giải nghĩa, trình độ lý luận của khối này đã đạt đến hàng thượng thừa. Cái óc tổ chức của văn minh phương Tây đứng số hai, thời trên thế giới không ai đứng số một được. Độ thông minh lý luận của triết gia Tây phương không nhường ai trên đời này cả. Nền văn minh kỹ nghệ, các cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật đều có gốc từ Tây phương và do giống dân da trắng nắm chuẩn. Từ cái chuẩn đó, mà cũng chính là do đầu óc của họ đã thủ đắc được và tạo nền móng, mới lan sang khắp mọi nơi trên thế giới. Bao nhiêu triết lý, chương trình dẫu khó cách mấy, cũng không khuất phục được giống này. Từ Gấu, Dê, Xúc Xích, cho đến Sư Tử, Bò Mộng,… tất cả đều suy tưởng đến thần sầu quỷ khốc. Đủ thứ chủ nghĩa, đủ thứ hội đoàn, không thiếu tôn giáo và các chi phái, đảng phái chính trị đa dạng và phong phú, vân vân và vân vân.
Để hiểu cái sức mạnh do đầu óc tổ chức này nó ghê gớm ra làm sao, cứ thử hỏi mọi người trên thế giới rằng họ có muốn bỏ những gì mà văn minh Tây phương đã đem lại cho họ không, thì câu trả lời chắc chắn sẽ là không, không bao giờ. Đấy, sức mạnh của nền văn minh đó đã là một chính khí của Tây phương, sẽ không bao giờ mất đi được.
Ấy thế mà vẫn không thể qua mắt được Đại Bàng.
Đoạn 2: Đôi mắt của Đại Bàng
Nói về sức mạnh của Đại Bàng phải nói giáp tiếp, khen Tây phương thông minh, nhưng sau đó phải nói rằng tuy thế cũng không qua mắt được Đại Bàng xứ Mỹ, để thấy cái thứ mà Đại Bàng mạnh nằm ngoài quyền kiểm soát của mấy anh Gấu, Dê, Sư Tử, Xúc Xích, Bò,…
Hãy đừng xem thường cái đôi mắt của con Đại Bàng. Có thể nói sơ sơ thế này: nếu có việc gì mà con Đại Bàng không biết thì đó là vì nó không nói cho bạn biết rằng nó biết, thế thôi.
Đoạn 3: Tiền của Đại Lồng
Dám nói rằng trên đời này hễ Đại Lồng mà bán lỗ thì không có một ai bán lời được. Câu đó chỉ để mào đầu đi vào một sự thật về độ giàu có của Đại Lồng Đèn. Bất kể ai giàu có cỡ nào, vẫn luôn có một người Tàu giàu hơn họ. Đó là sự thật. Cái sự giàu của nước Tàu nó không bao giờ lộ ra hết cho người ta đong đo đếm được. Cứ khi thiên hạ nghĩ rằng mình đã thấu hiểu hết các kho, các mỏ tiền của nước Lồng Đèn, nó lại làm mọi người sửng sốt. Cái giàu của Đại Lồng đã được tích tụ hàng ngàn năm, có căn cơ từ mạch đất, từ khí của núi sông. Hãy nhìn khối dân của họ, một tỉ rưỡi người, và không hề có tôn giáo. Trên đời này, không có nước thứ hai như vậy.
Nên chiêu của Đại Lồng phương Bắc cũng dễ hiểu lắm: dùng tiền để mua người. Tiền của phương Bắc mà đã vung ra thì đến khoa học kỹ thuật của phương Tây còn phải nhỏ dãi. Vàng của Đại Lồng mà trưng ra thì mắt của con Đại Bàng cũng phải bị chóa.
Ấy vậy mà vẫn không mua được một thứ.
Đoạn 4: Chính khí của phương Nam
Không có vũ khí tối tân, không có tiền rừng bạc bể, cũng không có đầu óc thâm sâu, và không có đôi mắt thấy tất cả, nhưng phương Nam cũng là một thế lực bởi một thứ, một thứ mà cho cũng không ai muốn lấy, ép cũng chẳng ai dám nhận, chỉ vì số phận, chỉ có thể vì số phận mà thôi. Nơi đây làm bốc hơi hết mọi tiền bạc đổ vào, làm xói mòn mọi loại tổ chức thần sầu quỷ khốc cắm rễ, và phủ trên bầu trời của sông núi nơi đây một áng mây mờ ảo, dày đặc, đủ để che mờ mọi ánh nhìn dù là từ bậc tinh anh cao siêu nhất. Không một ai có thể biết được, kể cả chính người phương Nam. Trước kia nước Việt nổi tiếng vì sự đoàn kết, nay vẫn thế nhưng thời thế đòi hỏi, mức độ của tình đoàn kết đã nâng lên một tầm cao mới: không một kẻ nào được phép thành công. “All plans must fail.” Ai đến hay sinh ra ở đất phương nam, nếu muốn mưu cầu bất cứ việc gì, thời đất này chấp hết, để sau này có thất bại cũng đừng trách cứ chi. Hàng ngàn năm nay, đã có biết bao kẻ đem theo bầu đoàn, tiền bạc đi đến chốn này để mưu cầu đại sự cho thời đại mới, dám hỏi một câu: đã ai làm được cái gì chưa?
Lại còn không tin ư?
Không một ai hiểu được vì sao.
- Hết chương 3 –
(Mốt rảnh viết tiếp chương 4)