Thursday, November 20, 2014

Bày đặt triết lý chơi


Nói trước hay bước không qua

Phô diễn thì hay muối mặt

Nói lớn thì hay làm nhỏ

Nói nhiều thì hay làm ít

Câu nệ trưng bày thì hay kém chất lượng

Câu nệ lời nói thì hay kém chân thành

Tiền nhiều thì hay hớ

Danh cao hay mau tàn

Níu kéo thì hay đi

Vương vấn thì hay mất

Đọc nhiều hay rối

Triết lý nhiều thì hay xàm

:D :D :D :D :D :D


Nhưng người ta hay thích ba cái lạ lạ, sốc sốc, ra chiều triết lý, đâu biết đa phần là tào lao, he he. :P Đọc xong rồi xin đừng giận tôi nghe.

Có câu ca dao “vai mang túi bạc kè kè, nói bậy nói bạ người nghe rầm rầm”. Xưa nay nghĩ cũng không khác mấy, người nhiều tiền nói cái chi chi cũng có ký lô, chỉ con trâu nói con gà cũng có khối kẻ tin.

Thời nay người ta nói triết nhiều lắm, nhưng triết lý cùn ấy mà. Cho nên cái từ chém gió ra đời như một hệ quả tất yếu vậy. Thiên hạ chém gió mát trời, chém vù vù nhưng chẳng ra cái gì cả vì chém vô gió thì ra cái gì bây giờ?

Những kẻ chán đời thì sản xuất ra cái triết lý bất cần đời, những kẻ đắc thắng thì cho ra lò những câu “ranh ngôn” ngạo mạn. Người người làm nhà triết học, người người làm nhà thông thái. Thấy người ta làm quá nên tui cũng làm. Qua bài viết này, tui cũng bày đặt "triết lý" chơi, ha ha.
-/


Tuesday, November 18, 2014

GIÓ MÂY


Dẫu biết trên đời chẳng thứ gì ở mãi, nhưng mối duyên nào ra đi mau quá cũng dễ làm ta luyến tiếc. Đó là lòng dạ của phàm nhân mà ta thì có gì hơn thế?

Dưới đất mắt thấy được, không gì nhanh hơn lửa táp nhưng lửa mà không có gió thì lửa không lan đi, vậy gió mới là nhanh nhất. Trên trời có mây nhưng mây vì gió mà tụ tán, nó thay hình đổi dạng liên hồi, có lúc nào nhìn như lặng yên thì cũng không được bao lâu. Mây ở trên trời, mây ngang đỉnh núi, lưng chừng thung lũng. Gió ở khắp nơi, vùng trống trải thì lồng lộng, càng lên cao càng nhiều gió. Chỗ nào có gió thì mây bay mà trên cao thì ở đâu lại không, cho nên hễ là mây thì phải bay, để gió len vào thì tán đi mất hình mất dạng, còn bằng gió yếu thì dừng lại đấy để rồi cũng từ từ mà thay đổi chứ có bao giờ yên.

Ta thấy như vậy nên đem cái gì so với gió mây thì cái đó không phải là thứ bền lâu mà ngược lại, nó là thứ qua mau, chóng đến và chóng đi, có lưu lại dấu vết gì thì cũng phai nhanh. Chuyện của gió với mây là chuyện vô tư, chuyện của những mối duyên mà dù có luyến tiếc cũng mau quên. Nếu không thì như áng mây cứ đứng một chỗ, mà đứng một chỗ nghĩa là không có gió, nghĩa là đứng một mình. Thế là cô đơn vậy.


***


CẢM HỨNG


Chuyện của âm nhạc và tâm hồn như gió với mây nhưng tâm hồn như bầu trời chứa mây, mây có bay đi đâu cũng không thoát khỏi bầu trời. Hễ gió tới là mây bay, mây bay thì tâm hồn xao động và ta gọi là cảm hứng.



***


CHUYỆN


Chúng ta là đôi kẻ phiêu bồng, một như gió, một như mây. Nghĩa tình gì kể cho đầy. Hồn ai cũng dạt dào quá mà kẻ nào cũng vô tư cả.

Tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi
Tựa hồ mây gió cuốn mau trôi
Lẳng lặng trên cao mà phiêu bạt
Có một chút gì cũng phai phôi.

25/07/2011


Nhưng có một kẻ nhớ.

Gió đến mây như cuốn chạy theo,
Lượn qua đèo dốc quá cheo leo.
Một vô tư mải trôi biền biệt,
Một nát tan giăng khắp trời chiều.

03/08/2011


Vì không nhớ thì không trách, không đau…

Ấy mà, nhớ những thứ chẳng dễ gì ở mãi với ta ư? Bầu trời như một tấm màn, gió với mây diễn cảnh quấn quýt nhau rồi chia lìa nhau, không dính mắc gì.

Mây gió duyên tình có bền lâu
Tơ trời chưa kết đã lìa nhau
Dấu nào in lại như lưu luyến
Chỉ một thoáng thôi có còn đâu.

03/08/2011


Nhưng lòng người thì không.

Ta đứng trông lên những áng mây,
Tơ trời khéo dệt phải là đây?
Khi thưa khi chặt theo thời gió
Để đến rồi đi mấy lúc hay .
Người tới chốn này như gió lay,
Hồn non hờ hững để bay bay.
Xa xôi có nhớ về nơi cũ
Hay chỉ lướt qua chẳng mảy may?

9/12/2011


Trước nay chỉ thấy thế nhân rung động trước cảnh vật chứ có bao giờ thấy cảnh vật rung động trước thế nhân đâu. Cảnh trời vô tư lắm.

Ta đã yêu
Lòng ta xao động
...
Gió vẫn thổi
Mây vẫn trôi.
...
Ta đã đau
Lòng ta héo úa
...
Nước vẫn chảy
Cây vẫn xanh
Ta vẫn còn đây
...
...
Ta vẫn còn đau.

19/11/2011 


...

Mùa xuân năm Nhâm Thìn


Mây đang lặng thì gió tới. Ký ức không còn vì nó như tàn tích của đám mây bị gió tán đi rồi cũng phai nhanh, nhưng lòng người nhìn cảnh ấy thì cứ theo cách cũ mà xao xuyến.

Một đóa hoàng mai giữa chừng sân
Màu hoa tươi mới vẫn đương xuân
Đài xanh chưa rũ sương còn lạnh
Buổi sớm dạo chơi phải nán chân.

Nhớ tới hôm qua một cụm hồng
Tháng năm khoe sắc đã hoài công
Mới biết tình hoa rồi cũng nhạt
Lá xanh mấy đám chẳng còn bông.

Như kiếp phù du của gió mây
Kia thời chưa kết đã mờ đây
Sớm muộn khác chi lưu luyến chút
Cùng hoa cũng chỉ một duyên này.

3/2/2012


Chuyện cũ như vệt mây mờ mắc lại, một cơn gió vừa cũng đủ tản đi.

Có khoảng thời gian bầu trời trong xanh, gió rất lặng, mây rất đẹp và ở thật lâu. Nhưng chỗ này lặng gió thì chỗ kia bão tố, chốn này mây yên nhưng nơi khác mây xám đang vần vũ. Bạn hữu cũng như ta, sao lại không đau khổ vì tình được.

Và tình chớm nở nào mà không chứa nhiều kỳ vọng.

Ta bảo tương tư có mấy sai
Sự lòng này đã bấy lâu nay.
Ngày dài trăn trở người còn nhớ?
Đêm vắng vấn vương bóng dáng ai.
Từ buổi đôi đường ta tạm biệt,
Hôm nào kỷ niệm chẳng hề phai.
Xin cho duyên ấy còn đang chớm
Đừng vội tàn như gió với mây.

(Tặng một người bạn đang tương tư)
1/7/2012 


Đến thế nào thì đi thế ấy, muôn đời có mấy khi khác.

Thôi nay ta tiễn mối tình đầu,
Ngần ấy cũng vừa thương nhớ nhau.
Đường xưa khuất bóng ai còn đứng,
Lối cũ nhạt nhòa kẻ bước mau.
Những hàng mây xám giăng buồn đó,
Mấy nẻo hoa vàng đã úa sầu.
Kỷ niệm mong manh như gió thoảng
Chút nào để lại có đôi câu.


4/7/2012 


Ngày tiếp ngày, sầu tiếp sầu
Dấu yêu đây, có thấy người đâu.
Ai nghĩ đến ai lòng muốn biết,
Ai niềm vui mới chẳng còn nhau.
Hai đường xa cách không ngần ngại,
Đôi kẻ ngăn lòng mới đặng lâu.
Vô duyên tình lỡ thôi đừng tiếc,
Thương nhớ đơn phương đến kiếp nào?

(Từ tâm trạng của bạn hữu)
4/7/2012 


Nỗi sầu không mời đến nhưng lòng không xua được nỗi nhớ thì sao ngăn được nỗi sầu. Tình yêu lúc nào chả có mong chờ và nhớ nhung. Có mong chờ và nhớ nhung là có cơ hội bị tổn thương. Chỉ còn làm cơn gió hay áng mây mới không phải đau khổ vì tình, chúng vô tư lự, có đến thì có đi, chúng chẳng bao giờ níu kéo và có tiếc gì nhau?

Bởi thế nhân không vô tư được nên một trăm lần yêu thật lòng sẽ nhớ nhung và mong chờ đủ hết một trăm.

Ngắt vội một bông hoa
Hỏi rằng có tin xa
Người tình hờ hững quá
Phí cả thời gian ta.

Mang nỗi niềm một hôm
Nhớ nhung đã tháng ngày
Tương tư chờ người đến
Mỏi mòn vẫn ngóng trông.

Người chẳng hẹn lần sau
Lưu luyến cũng hóa sầu
Mây gió trôi lững thững
Ta chờ đợi lần sau.

23/7/2012 


***

Nhanh như gió, nhẹ như mây. Nhanh đến không níu kéo gì được, nhẹ đến chẳng đọng lại được gì.

-/

Nhạc nền: Hinata vs Neji - nhạc của phim hoạt hình Naruto Shippuden - Tác giả: Toshiro Masuda

Saturday, November 8, 2014

LỜI DỊCH - PAPA - PAUL ANKA


Dưới đây là một trong những bản nhạc về người cha hay nhất tôi từng nghe: Papa, tạm dịch là Cha Yêu (đừng có dịch là Cha Cha à nghe) của danh ca Paul Anka. Xin được dịch ra lời của nó để vừa thưởng thức nhạc, vừa chiêm nghiệm ý nghĩa của lời bài hát.

Vì có tới hai phiên bản cũ và mới của Papa nên tôi dịch cả hai. Chúng không khác nhau nhiều. Bản mới được hát vào thời gian sau này và Paul Anka đã thêm một số đoạn vào làm cho bài hát thêm ý nghĩa.


PAPA - CHA YÊU

Paul Anka

(Bản cũ)



Lời dịch:


Mỗi ngày cha tôi đều làm việc
Cho hôm đó sẽ là một ngày no đủ
Để thấy chúng tôi được ăn
Để thấy những đôi giày trên chân chúng tôi luôn được mang
Hàng đêm cha tôi vẫn bế
Và dỗ tôi vào giường
Hôn lên đầu tôi
Sau khi tôi nói xong lời cầu nguyện

Lớn lên cùng cha thật dễ dàng
Thời gian cứ trôi
Những năm đó bắt đầu đi qua
Ông ấy già và tôi cũng thế

Tôi có thể nói rằng
Mẹ không khỏe
Cha biết và trong sâu thẳm mẹ cũng biết
Mẹ cũng biết thế
Khi bà mất
Cha tôi tan nát và khóc
Tất cả những gì ông nói là, "Chúa ơi, sao lại không mang con đi!"

Hằng đêm ông ngồi đó thiếp đi trên chiếc ghế bập bênh của mình
Ông không bao giờ lên gác nữa
Chỉ vì mẹ đã không còn ở đó

Rồi một ngày cha tôi bảo,
"Con trai ơi, ta tự hào về cách con trưởng thành
Cứ sống tự lập đi
Ồ ta sẽ tự lo được mà."

Mỗi khi tôi hôn lên con tôi
Những lời cha dạy dường như đúng
"Lũ trẻ chỉ lớn lên bên con thôi.
Chúng rồi cũng trưởng thành và sẽ rời xa con"
Tôi nhớ từng chữ cha đã nói
Tôi sống như thế mỗi ngày
Ông đã dạy được tôi theo cách ấy.

-----------------------------------------------------


Nguyên bản tiếng Anh:


Everyday my papa worked
To help to make ends meet
To see that we would eat
(To) keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said

Growing up with him was easy
time just flew on by
The years began to fly
He aged and so did I

I could tell
That mama wasn't well
Papa knew and deep down so did she
So did she
When she died
My papa broke down and cried
All he said was, "God, Why not take me!"

Every night he sat there sleeping in his rocking chair
He never went upstairs
All because she wasn't there

Then one day my Papa said,
"Son, I'm proud (of) the way you've grown
make it on your own
Oh I'll be O.K. alone."

Every time I kiss my children
Papa's words ring true
"Your children live through you.
They'll grow and leave you, too"
I remember every word my papa used to say
I live that every day
He taught me well that way

Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said

Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Tuck me in my bed
After all my prayers were said

Nguồn lời lấy ở:
http://www.allthelyrics.com/lyrics/paul_anka/papa-lyrics-223749.html#ixzz3INWmqd9w

------------------------------------------------------


PAPA - CHA YÊU

Paul Anka

(Bản mới)



Lời dịch:


Hằng ngày cha tôi vẫn làm việc
Gắng cho hôm đó được no đủ
Để thấy chúng tôi được ăn
Để những đôi giày trên chân chúng tôi luôn được mang
Mỗi đêm cha tôi đều bế tôi
Và dỗ tôi vào giường
Hôn lên đầu tôi
Sau khi tôi nói xong lời cầu nguyện
Có nhữnng năm
Nhiều nỗi buồn và nước mắt
Vượt qua hết
Cùng nhau chúng tôi đều mạnh mẽ
Chúng tôi đều mạnh mẽ
Thời gian đó thật bấp bênh
Nhưng cha tôi thật rắn rỏi
Và mẹ đã luôn đứng cạnh bên cha.

Lớn lên bên họ thật dễ dàng
Thời gian ấy cũng qua
Những năm đó bắt đầu trôi đi
Họ già mà tôi cũng thế
Tôi có thể nói rằng
Mẹ không khỏe
Cha biết và trong sâu thẳm mẹ cũng biết
Mẹ cũng biết thế
Rồi khi bà mất
Cha đã sụp đổ và ông đã khóc
Tất cả những gì ông có thể nói là, "Chúa ơi, sao lại là cô ấy? Hãy mang con đi đây này!"
Ngày nào ông cũng ngồi đó thiếp trên chiếc ghế bập bênh của mình
Ông chẳng bao giờ lên gác nữa
Chỉ vì mẹ đã không còn ở đó.

Một hôm cha tôi bảo,
"Con trai, ta tự hào về cách con trưởng thành"
Ông nói, "Cứ ra đi và tự lập đi.
Đừng lo. Cha một mình ổn mà."
Ông nói, "Có những thứ con phải làm
Những nơi con phải thấy"
Mắt ông đượm buồn khi ông
Khi ông nói tạm biệt tôi.

Mỗi khi tôi hôn lên con tôi
Những lời của cha dường như đúng
Ông bảo, "Con của con chỉ lớn lên cùng con thôi.
Rồi chúng sẽ trưởng thành! Chúng cũng sẽ rời xa con."
Tôi nhớ từng chữ cha đã nói
Tôi hôn lên lũ trẻ và cầu nguyện
Rằng chúng sẽ nhớ, sẽ nhớ đến tôi
Theo cách đó
Một ngày nào đó.

----------------------------------------------------

Nguyên bản tiếng Anh:


Everyday my papa would work
To try to make ends meet
To see that we would eat
Keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take me
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said
There were years
Of sadness and of tears
Through it all
Together we were strong
We were strong
The time were rough
But Papa he was tough
And mama she stood beside him all along

Growing up with them was easy
The time just flew on by
The years began to fly
They aged but so did I
I could tell
Mama she wasn't well
And papa knew and deep down so did she
So did she
And when she died
Papa broke down and he cried
And all he could say was, "God, why her? Take me!"
Everyday he sat there sleeping in a rocking chair
He never went upstais
Because she wasn't there

Then one day my Papa said,
"Son, I'm proud of how you've grown"
He said, "Go out and make it on your own.
And don't worry. I'm O.K. alone."
He said, "There are things you must do
Places you must see"
His eyes were sad as he
As he said goodbye to me

Every time I kiss my children
Papa's words ring true
He said, "Your children they live through you.
And they grow! They'll leave you, too"
I remember every word my papa used to say
I kiss my kids and pray
That they'll think, think of me
That way
Someday

Nguồn lời lấy ở:
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/papa-paul-anka.VUbs49PjJT.html

-/

Saturday, November 1, 2014

Karaoke Hàng Xóm



Người ta nói, ở đời có bốn thú vui gọi là tứ khoái mà dân gian chắc đã biết quá rồi nên không cần nhắc lại. Ngày nay, với bốn thứ đó thôi chắc chưa đủ mệt nên một số người, mà cái số này có chiều hướng gia tăng, thích hát hò và bắt thiên hạ nghe… miễn phí, coi như là một thú mới vậy.

Xin chớ vội khen khi nghe hai chữ “miễn phí” vì có những thứ đem cho cũng chưa chắc gì được thèm.

Anh Ba và chị Lơn ngụ ở một xóm nọ rất thích hát karaoke. Mọi người hay gọi họ là Ba Lơn cho có đôi có cặp. Mấy năm gần đây làm lụng có chút của ăn của để nên sắm một dàn máy karaoke rất ư là đồ sộ để mà cho cả thiên hạ biết cái tài năng “hát hay không bằng hay hát của mình”. Mà chẳng phải có mỗi gia đình anh chị là thích cái thú đó, vài nhà khác xung quanh cũng hưởng ứng trò giải trí này. Phía sau con đường có nhà của gia đình anh chị Ba Lơn là xóm... karaoke. Đối diện nhà anh chị, xéo vài căn là một quán ăn khai trương tổng cộng… không đếm nổi số lần vì ế nhệ nên phải đổi tên hầu đổi vận.

Chuyện là sao? Thưa, chuyện là xen kẽ giữa những “tụ điểm ca hát” đó là nhà của những gia đình khác và số này mới thực sự là nhiều. Đúng là cái thời đại khó hiểu thật, đa số phải phục tùng thiểu số. Chỉ mấy gia đình đó thôi mà cả xóm hầu như không lúc nào ngớt bị tra tấn vì tiếng hát như gào thét của họ. Nhưng nói thật lòng rằng, dù cho là hát nhẹ nhàng thì cũng chẳng nên hát lớn đến phiền hàng xóm xung quanh như vậy.

Chú ba là một người đàn ông ngoài sáu mươi. Nhà chú ở kế bên nhà anh chị Ba Lơn và cùng chia sẻ không gian với xóm nhà ở con đường phía sau. Có bữa, chú ba đang thiu thiu giấc trưa thì giật mình vì nghe một giọng gào mà chú vẫn hay ngao ngán than là "trời long đất lở":

“ – KHÔNG PHẢI EM, NÀO ĐÂU PHẢI EM…”

Chú ba hoảng hốt tưởng mình nằm mơ gặp ác mộng đến khi hoàn hồn thì mới nhận ra rằng không chỉ có ngủ mơ mới gặp phải ác mộng.

Một hôm, chú ba đánh bạo qua thăm nhà anh chị Ba lơn nhưng thực ra là để ngỏ lời về vụ hát karaoke. Sau một hồi chào hỏi, chú ba đi vào vấn đề:

- Nói thật với mấy cháu, hát karaoke thì chú hoan nghênh lắm vì hoạt động giải trí lành mạnh mà lại nghệ thuật nữa. Chỉ tiếc là các cháu bật loa lớn quá, làm cả xóm không ngủ được. Các cháu xem lại giùm chú nhé. Chú nói đây là cũng thay cho nhiều bà con xóm mình thôi chứ chẳng riêng gì chú.

Anh chị Ba Lơn nghe xong liền tỏ rõ thái độ khó chịu:

- Ủa chú, tụi cháu hát mắc mớ gì đến chú mà chú lại bảo thế?

- Không mắc mớ thì chú đến nói chuyện này với chúng cháu làm gì? Không gian là của chung, sao các cháu giành riêng cho mình thế?

- Này, chú ba, chú là người lớn, nói thì phải có sách mách có chứng nhé. Chúng cháu sống trong nhà của mình, chớ có lấn sang nhà của ai đâu mà chú bảo thế? – anh Ba tức mình.

- Các cháu không lấn nhưng giọng hát của các cháu thì có. Mỗi lần các cháu hát karaoke thì mở âm thanh to quá, làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh của xóm làng. Đó cũng là một sự xâm phạm không gian chung đấy chứ.

- Chú đừng nói bậy bạ như thế. Cháu xin lỗi vì chú đáng tuổi cha mẹ cháu nhưng cháu không thể không nói lại. Chú không thích nghe thì đóng cửa lại, chứ hát hò là quyền tự do của người ta mà sao chú cấm được? – chị Lơn nổi quạu.

- Ấy ấy, chú đâu có cấm các cháu hát, chú chỉ muốn các cháu vặn nhỏ loa lại để mỗi nhà cháu nghe thôi, đừng bắt lớn quá làm phiền hàng xóm, trong đó có chú thôi mà. Cháu nghĩ mà coi, khi cháu hát, âm thanh lan ra khắp xóm, làm sao mà người ta chận lại được? – chú ba phân trần.

- Cháu nói thiệt với chú, thay vì chú đi mua đĩa về cho tốn tiền, nay chú được nghe nhạc miễn phí mà lại còn không chịu. – anh Ba lên giọng.

- Ờ, rõ là thế rồi còn gì. – chị Lơn phụ họa.

- Thôi, cho chú xin cháu ạ. Để chú tự bỏ tiền mua đĩa mà chú thích về nghe. Tốn tiền nhưng nếu nó giá đáng thì chú cũng chịu. Còn miễn phí mà hại cả lỗ tai bà con hàng xóm thì chú thấy thà chẳng có còn hơn. Mong các cháu nghĩ lại.

Nghe đến đây, anh chị Ba Lơn nổi khùng đuổi chú ba ra khỏi nhà và sau đó bắt karaoke hát ngay lập tức. Lần này, họ bắt loa lớn muốn nổ luôn cả vùng chứ không còn chỉ trong xóm nữa.

Ngày qua ngày, hết nhà anh chị Ba Lơn rồi đến xóm phía sau đường, rồi cái quán đổi tên với số lần không đếm xuể đó nữa, thi nhau hát. Cái quán ế ẩm chẳng ma nào tới nên mỗi khi nó bắt nhạc thì đồng nghĩa với việc nó khai trương… vì đổi tên. Xóm đằng sau nhà thì dịp nào mà họ ngẫm thấy giá đáng trong tháng hay năm là hát. Sinh nhật hát, đám giỗ hát, đám ma hát, đám cưới hát, thôi nôi cũng hát, họp bạn cũng hát, cuối tuần con cháu về cũng hát, thậm chí mua cái áo mới cũng hát, hát để “rửa”… cái áo, và thời gian hát thì bất kể ngày đêm. Riêng anh chị Ba Lơn thì hát mọi ngày, mọi lúc, và từ bữa chú ba đến thăm xong, họ hát không ngừng nghỉ như thể để dằn mặt chú.

Một buổi sáng nọ, công an đến nhà chú ba, rồi cả hai cùng đi sang nhà anh chị Ba Lơn. Họ nói với nhau cái gì đấy mà sau đó thấy anh chị Ba lơn không hát karaoke to nữa, âm thanh giảm còn phân nửa. Tuy không hoàn toàn tôn trọng sự yên lặng chung của xóm nhưng việc âm thanh giảm còn phân nửa đã là một kỳ tích. Mấy nhà phía sau con đường cũng vậy, còn cái quán thì nằm chèo queo, đổi tên hoài mà không thấy khách đâu nên nó mệt, hết thèm đổi nữa hay là sao, chỉ biết rằng nó không hát thì cũng mừng rồi, vì mỗi lần nó hát là nhà chú ba như muốn bay cả nóc.

Tuy nhiên, sự thể chỉ kéo dài được khoảng nửa tháng thì mọi thứ trở lại như cũ. Karaoke từ sáng đến tối, gần mười tám giờ một ngày, gần ba trăm ngày trong năm, chú ba và cả xóm được “phục vụ cưỡng bức” karaoke gào thét không mất tiền.



Một thời gian sau, chú ba chuyển đi ra nước ngoài sinh sống với cậu con trai. Ngôi nhà của chú bán lại cho một người làm nghề nuôi chó lấy thịt.

Thế thì có vấn đề gì? Thưa vấn đề là cái trại nuôi chó lấy thịt của chú này có tới hàng trăm con chó, mà con nào con nấy nó đều ăn khỏe, và đi vệ sinh cũng khỏe. Chú này thì không sống trong trại mà sống ở một nơi khác, hằng ngày tới đây để cho chó ăn và rửa chuồng chó thôi. Thế vấn đề cụ thể là gì? Thôi, chẳng dài dòng, vấn đề là chú này rửa chuồng chó thì đùa hết cả phân chó ra ngoài đường, rồi phân men theo mép đường chảy ra hai phía, còn đối diện thì gần như lãnh đủ. Vì chỉ cách có hai căn nhà và một khoảng đất trống nên mùi phân của hàng trăm con chó dồn dập mỗi ngày khiến nhà của anh chị Ba Lơn bị ảnh hưởng rất nặng nề còn hai nhà kế bên cũng rục rịch dọn đi. Bước ra khỏi cửa là nghe mùi phân chó, ở trong nhưng nhiều khi không đóng kín cửa thì cũng nghe. Cái sân của anh chị thì nồng nặc mùi ấy nên mấy đứa nhỏ con anh chị không chịu ra chơi nữa, suốt ngày ngồi trong và giành micro của cha mẹ. Cả xóm phía sau đường cũng không tránh khỏi vì nằm dưới chiều gió.

Một hôm anh chị Ba Lơn sang thăm trại chó để nói phải nói chẳng nhưng những gì họ được nghe là:

- Nhà của ông, ông nuôi cái gì thì thây kệ ông. Đường là của nhà nước chứ có phải đường của mày đâu mà mày bắt lỗi bắt phải ông? Không khí là của chung, mày chịu không được thì đóng cửa lại chứ cấm ông sao được. Thôi cút về đi, không tao cho chó cắn thì đừng có trách.

Người ta nói, cái gì giống nhau thì hút lẫn nhau còn khác nhau thì không thể nào hòa hợp được, quả không sai. Anh chị Ba Lơn không ở chung xóm với chú ba nữa mà lại ở chung xóm với ông nuôi chó này đúng là minh chứng hùng hồn cho chuyện đó. Chỉ tội cho những người vẫn còn ở lại nhưng nếu họ cũng giống chú ba thì chắc sớm muộn gì cũng ra đi bằng không thì cái xóm đó nhất định phải thay đổi thôi.

-----------------------------

HẾT – tháng 10 năm 2014 - Tác giả: Phong Trần Anh - 1988 Truyện

Monday, October 27, 2014

Bản Dự Thảo Địa Cầu


Ngày xửa ngày xưa, vào thời hỗn mang, khi chư thần phật còn chưa quyết định, Địa Cầu vẫn chỉ là một bản dự thảo của vũ trụ, thì tranh cãi đã xuất hiện rồi.

Cuộc tranh cãi ấy xoay quanh việc có hay không cho phép sự tự do khao khát. Chẳng là, các chư thần phật đã nhất trí sẽ tạo ra một tinh cầu có đủ ngũ hành ở cái thế sinh khắc vi diệu nhất để một giống loài đặc biệt nảy sinh và gọi là con người. Không biết họ thích tạo ra để nhìn cái giống loài ấy chơi cho vui hay là có ý đồ gì khác. Cuộc tranh cãi của họ đã tiết lộ đôi điều.

Các vị ấy chia làm ba phe. Phe thứ nhất theo chiều hướng bảo thủ và chiếm gần phân nửa, với chủ trương rằng hãy tạo ra con người với những khả năng tuyệt diệu nhưng cấm họ không được tự do tìm kiếm_ tức là mặc nhiên nghiêm cấm họ khao khát, mà khi nào chư thần thấy thích sẽ cho thêm một tí. Họ giải thích rằng nếu ban cho con người ý chí tự do thì một ngày nọ nó sẽ phục vụ cho khao khát điên cuồng đến độ mất kiểm soát của thế nhân và hậu quả sẽ thật nặng nề. Phe thứ hai tự xưng mình là cấp tiến, với chủ trương rằng tạo ra con người thì hãy ban cho họ ý chí tự do để họ đi tìm những gì mình khao khát và có thể đạt lấy những thứ đó, thế thì cuộc vui sẽ thú vị hơn. Nếu tạo ra con người mà không cho họ tự do thì chẳng thà đừng tạo. Phe này cũng chiếm gần phân nửa. Còn phe thứ ba chiếm số ít còn lại thì thường nghe hai phe kia đấu khẩu và lấy làm thú vị. Tư tưởng của phe này không giống hai phe kia mà cũng không khác. Không giống là vì khi hai phe nọ biểu quyết thì họ bảo rằng họ không đồng ý theo bên nào, không khác là vì khi được hỏi họ thấy thế nào thì họ luôn bảo là đúng lắm.

Một người trong phe bảo thủ lên tiếng:

- Con người mà có ý chí tự do thì trước sau gì cũng loạn.

Một người trong phe cấp tiến cũng lên tiếng:

- Con người mà không được tự do thì còn gì vui để mà xem nữa.

- Muốn vui thì ban cho họ tài mọn để mua vui cho chư thần, cần gì phải để họ tự do làm theo ý mình. Có ngày họ mất kiểm soát đã đành, đến chúng ta đây cũng có thể chẳng giật dây được mãi thì lúc đó vũ trụ này đến loạn cả hay sao? – phe bảo thủ tấn công.

- Đây là bản dự thảo cho một cuộc cách mạng, nó hoàn toàn mới mẻ. Nếu muốn giật dây thì cứ tiếp tục chơi cờ, chứ đã cất công làm một cuộc cách mạng mà cuối cùng cũng không thoát khỏi cái tư tưởng như chơi cờ thì quả là uổng phí. – phe cấp tiến phản pháo.

Phe bảo thủ bị phản đòn liền chia hai mũi dùi tấn công tiếp diễn vào ý tưởng mới mẻ của phe cấp tiến. Một vị nói:

- Tự do vốn dĩ là một đặc quyền của chư thần vì chỉ có chư thần mới biết cái gì đúng, cái gì sai để không bị tự do làm cho hư hỏng. Còn con người nếu được tạo ra theo bản dự thảo này sẽ chỉ có cái trí nông cạn, vậy mà lại được tự do thì thử hỏi cái ngày họ tự do tiêu diệt chính họ sẽ là khi nào vì đó chỉ là vấn đề thời gian. Và khi ấy, chẳng phải cái công sức kia cũng uổng phí cả sao?

Một vị khác cùng phe tiếp lời:

- Đó là chưa kể đến việc nếu để họ tự do tức là phải cho họ khao khát, mà khao khát khi không còn kiểm soát được nữa thì họ làm loạn họ đã đành, đến chư thần cũng phải bị vạ lây vì con người sẽ không muốn dừng lại nên họ khao khát được hóa thành chư thần chỉ là chuyện sớm muộn. Và lúc đó họ sẽ trở thành kẻ thù của chúng ta vì họ sẽ muốn cai quản vũ trụ nhưng với cái trí đó thì chỉ có thể làm kẻ thù của chư thần thôi chứ không thể nào làm thần được. Rồi ta lại phải ra sức tiêu diệt họ nhằm trừ cái họa cho cả vũ trụ. Tạo ra với biết bao công sức rồi lại phải dốc sức để phá hủy. Thế mà lại là cách mạng ư?

Phe bảo thủ nghe thấy chí lý liền thay phiên nhau dồn dập hỏi mỉa:

- Thế mà lại là cách mạng ư? Thế mà lại là cách mạng ư?...

Bị tấn công liên hồi, phe cấp tiến vẫn không hề nao núng. Một vị cười mỉm rồi lên tiếng:

- Các vị đằng ấy (phe bảo thủ) lo chi mà vừa xa lại vừa tào lao. Xa là vì đời nào cái loài ấy, nếu như theo đúng bản dự thảo này lại có thể khao khát làm chư thần cai quản vũ trụ được? Với cái trí đó ư? Thậm chí nếu có thế thì đánh bại họ cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Còn tào lao là vì đã lo xa mà lại còn lo chuyện như hạt bụi trong vũ trụ vậy. Ha ha ha ha…!

Vừa nghe xong, toàn phe cấp tiến cười to và vỗ tay ầm ĩ như muốn chế nhạo phe đối phương mà quả thực là họ cũng đang làm thế.

Bấy giờ tình hình trở nên căng thẳng, chẳng ai nhường ai thì phe thứ ba nhập cuộc. Phe này thường có thái độ trung dung, chẳng vị bên nào, toàn đứng ngoài các cuộc tranh luận và cười, đến khi hai bên kia đấu nhau chừng độ nóng lên cao thì họ mới nhảy vào. Một đại diện cất tiếng:

- Thưa các vị, chúng tôi đã nghe cái lý lẽ của hai bên, quả thực là bên nào cũng đúng cả. Nhưng chả nhẽ cứ cãi nhau thế này thì cái tinh cầu kia mãi mãi chỉ là một bản dự thảo thôi hay sao? Rốt cuộc thì các vị có muốn thực hiện nó không?

Rất nhiều tiếng đáp lời:

- Muốn chứ.

- Dĩ nhiên rồi.

- Sao lại không.

- Phải thực hiện.

- Chắc chắn là có.



Phe thứ ba lại tiếp:

- Một bên muốn cho tự do, một bên không muốn cho tự do, mà bên nào cũng đúng, hay là ta cứ cho cả tự do và không tự do. Cho đấy mà cũng như không cho, bảo là không cho nhưng hóa ra lại cho. Quý vị thấy thế nào?

- Chà, ý tưởng này nghe chừng mới thú vị làm sao. Xin được nghe tiếp. – một vị tỏ vẻ hào hứng.

- Vậy thì chúng tôi có một ý này. Xin kính mời chư thần lại xem có hợp không.

Tất cả nghiêng người, hướng về phe thứ ba.

...

[Đoạn này họ dùng thần giao cách cảm để truyền tin, không nghe được.]

...

Sau khi trình bày xong, phe thứ ba nhận được sự hưởng ứng và vỗ tay hoan hô kịch liệt của các chư thần:

- Tuyệt, tuyệt!...

- Hay lắm, hay lắm, quả là ý hay, ha ha ha…

- Cao kiến, cao kiến,….



Thế là một buổi nọ, chư thần phật khắp nơi trong vũ trụ tụ họp lại để chứng kiến giây phút trọng đại cho một cuộc cách mạng mới. Hôm đó là ngày khai sinh ra Địa Cầu. Đại diện của chư phật cũng là phe thứ ba đứng ra đọc diễn văn.

"- Kính thưa quý chư vị có mặt nơi đây, thời khắc này… mà cũng chẳng là thời khắc nào cả."

Cả vũ trụ cười vang hiểu ý.

Ngài tiếp:

"- Sau những hồi tranh cãi tưởng chừng như không thể dung hòa, nhưng thực sự và rốt cuộc là đã dung hòa được, chúng ta quyết định sáng lập ra một tinh cầu mới cho một giống loài đặc biệt thi triển trong cõi càn khôn này. Trước đó, vấn đề có để cho tự do hay không là đầu mối tranh cãi. Phe bảo thủ thì không muốn vì như thế quý vị khó mà giật dây được. Nhưng nếu muốn giật dây thì chi bằng cứ chơi cờ như trước nay vẫn chơi đi cho xong. Vì lẽ đó, phe cấp tiến muốn cho tự do để cuộc vui thêm phần thú vị. Thật ra, cái tự do mà để mua vui thì có khác chi thứ tự do của quân cờ. Cho nên, dù là theo ai thì cũng chẳng có cuộc cách mạng nào cả.

Thế là chúng ta thống nhất. Trước giờ chư thần phật chỉ đứng ngoài cuộc và giật dây, nay chúng ta quyết định nhập cuộc để bản dự thảo này thực sự là cách mạng. Tự do hay không tự do? Cuộc cờ này sẽ là thế cuộc mà chư thần đã quyết định trở thành chính giống loài đặc biệt đó để dưới nhân dạng mà các vị tạo ra, tự do vốn có của một chư thần sẽ trở thành khao khát tự do của con người. Tự do đó chính là trí tuệ của chư thần phật mà chỉ có thể tìm lại khi quý vị (tức hai phe bảo thủ và cấp tiến) nhận ra chúng tôi (tức phe thứ ba). Chúng tôi sẽ đồng hành cùng quý vị, đi khắp nơi để trả lời câu hỏi của quý vị cho đến khi quý vị nhận ra tất cả chúng ta.

Đây quả là một trò chơi nhưng là một trò chơi không có người giật dây và vui thú cũng chính là đau đớn."

Bài diễn văn ngắn gọn nhưng gói ghém hết ý tứ mà chư thần phật muốn trình bày. Mọi người nghe xong đều đồng loạt tán thành, vỗ tay nhiệt liệt, còn không quên khen ngợi đây là một ý tưởng tuyệt vời, hết sức thú vị và vô cùng sáng tạo. Đúng là thần phật có khác, chẳng sợ gì cả.

Ngay sau đó, Địa Cầu được hình thành và từ ngày nhập cuộc đến giờ, không biết có bao nhiêu vị tìm lại được chính mình, chứ nhân gian thì thấy họ kêu khổ quá trời.

-------------------------
HẾT -  Tháng 10 năm 2014 - Tác giả: Số 11 - 1988 Truyện

Wednesday, July 2, 2014

Mối Duyên





Trên núi cao
Dưới bóng cây
Gió lồng lộng
Mây phiêu bạt
Đêm ngày ngồi đó
Nhà sư không tuổi
Cây đào đứng đó
Không biết tự bao giờ.



ĐÔI BẠN


Đường quê xế chiều, đôi bạn dắt tay nhau về sau một ngày đi học chăm chỉ. Cô bé có mái tóc nhẹ như mây bay, thắt bím để sau lưng rất dễ thương. Còn cậu bé thì cao lêu nghêu, ốm nhom ốm nhách, chiếc ba lô mang lệch bên lưng, một tay thọc túi quần bước đi thong thả. Đường từ nhà đến trường hay ngược lại toàn là hoa dại và cây cao.

Cả hai đang trò chuyện về buổi thi chạy marathon vào ngày mai do trường tổ chức, huyên thuyên một hồi thì đến nhà lúc nào chẳng hay. Họ ở cách nhau một hồ nước nhỏ do con suối từ trên núi đổ về dừng lại trước khi chảy tiếp, tình cảm gắn bó thân thiết từ lúc còn là con nít đến bây giờ.

Sáng hôm sau cả hai đón nhau ở bến hồ và chia ra hai đường thi chạy đến trường. Anh bạn chấp cô bạn chạy trước năm phút rồi mới bắt đầu. Cô bé chạy được một quãng đủ xa chàng trai thì nghe tiếng người kêu cứu ở ngọn đồi gần đó. Linh tính mách bảo có chuyện không ổn nên cô chạy đến xem thì thấy một người bị thương rất nặng đang nằm dưới một đống đá. Cô lập tức chạy lại, di chuyển hết đá ra và xem xét tình hình thì thấy người kia bị gãy tay, gãy chân, đầu có vết tét chảy máu ra không ngớt, thân mình nhiều chỗ bị bầm dập. Cô bèn kêu cứu nhưng thị trấn hẻo lánh, dân thưa, mặt trời chưa lên cao nên người ta còn chưa tấp nập qua lại, may sao có vài người đi làm sớm nên nghe thấy và chạy đến. Tuy nhiên, ai cũng viện cớ còn phải lo việc của mình nên đều từ chối giúp đưa người bị nạn đến cấp cứu ở bệnh viện cách đó gần hai dặm đường gồ ghề.

- Cô gì đó ơi, có nghe tôi nói không? Cô có thể nghe tôi nói không?

- Dạ có ạ, ôi đau quá. Chắc tôi sắp đi gặp cha tôi rồi, hu hu hu. - Người kia đáp lại và khóc.

- Cô còn tỉnh à, may quá. Cô không gặp cha mình sớm thế đâu. Tôi sẽ cõng cô đến bệnh viện. Cô ráng chịu đau nhé.

- Xin cảm ơn cô. Tôi sẽ không quên ơn đâu. - Với giọng thều thào gần hết hơi, người kia nói.

Thế là cô bé cõng người bị thương trên lưng, chạy hết sức đến bệnh viện cách đó gần hai dặm đường. Cô chạy bở cả hơi tai, sức nặng không hề thuyên giảm mà sức của cô thì ngày một yếu đi. Rốt cuộc cũng đi hết quãng đường cần phải qua. Bệnh viện ngay trước mặt thì đúng lúc người kia tắt thở. Người ta cố hết sức để cứu nhưng không có kết quả. Trang thiết bị ở đây nghèo nàn và y bác sĩ không biết làm gì hơn. Họ từ chối đưa xe chuyển lên bệnh viện trên vì người này đã vô phương cứu chữa.

Kẻ bị thương là một cô gái trẻ, độ tuổi của cô, nét mặt hãy còn tươi lắm, da dẻ vẫn còn hồng, tim chỉ vừa ngừng đập thôi. Thấy thế, cô bèn tự mình dùng hết cách để cứu cô gái. Những gì cô học được ở trường đều đem ra áp dụng. Hà hơi thổi ngạt, lấy tay ép lên phần dưới xương ức, làm hô hấp nhân tạo. Bài tập này cô hay thực hành với anh bạn thân mà lẽ ra sẽ cùng cô chạy trong cuộc thi marathon hôm nay, nhưng lần này cô chỉ có một mình. Mọi chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng không bỏ cuộc, mà cứ thế, cứ thế, mặc cho người xung quanh nhìn cô thương xót và tỏ vẻ vô vọng. Độ hai mươi phút sau, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cô gái hồi tỉnh, tim tự đập trở lại và không lâu tiếp đó thì cô cũng thở được. Người ta ngạc nhiên chạy đến và mang cả hai đi chăm sóc vì một người bị thương nặng còn một người thì kiệt sức. Cô học trò thiếp đi trong phòng cấp cứu còn cô gái bị tai nạn thì đã qua cơn nguy kịch.

Cậu bạn bắt đầu chạy khi đã chờ đủ năm phút. Đến trường rồi, cậu cố tìm nhưng không thấy bạn thân đâu. Trong lòng lo lắng không dứt, cậu bỏ không thi nữa mà báo lên hiệu trưởng. Trưa hôm đó, người ta đánh điện về trường và gia đình của cô cho biết tin. Mọi người đều ca ngợi lòng hào hiệp và ý chí cứu người của cô gái trẻ. Chàng trai thấy càng yêu cô bạn hơn.

----------------------------


LỜI THỀ


Thời gian trôi qua, ngày một trưởng thành, tình cảm học trò trong sáng xưa đã dần dần chuyển thành tình yêu trai gái từ lúc nào. Nằm dưới bầu trời đầy sao ráng rực, con đường lấp lánh vắt ngang qua làm chứng cho họ. Chàng trai nắm tay cô gái thề nguyền. Cô gái đáp lại bằng một nụ cười và ánh mắt hạnh phúc.

----------------------------


Chuyện đời ai nào hay biết trước
Phải thánh nhân thấu tiền kiếp vị lai
Mây cao phiêu bạt đêm ngày
Muôn hình vạn trạng biết đo thế nào.



CHIA CÁCH


Chàng trai bây giờ là một kỹ sư còn cô gái là một họa sĩ. Ngày nọ họ cãi nhau. Chàng trai giận dữ kịch liệt, anh vứt chiếc điện thoại xuống sàn vỡ ra, ném chiếc mày tính vào tường. Trong cơn tức tối anh nói :

- Anh đi đây, anh sẽ đi ngay đây, anh sẽ biến khỏi cuộc đời em ngay thôi. Đừng gọi, đừng tìm kiếm anh nhé. Anh sẽ không nghe gì đâu.

Nói rồi anh lao ra cửa và chạy đi. Cô gái chạy theo, kêu tên anh nhưng anh không quay lại. Được một đoạn khá dài, không thấy bóng cô đuổi theo nữa, anh chàng muốn quay lại tìm nhưng cái tôi quá lớn đã khiến anh bỏ đi. Lần đó anh bỏ đi bặt tăm ròng hai tháng, không tin tức và liên lạc với bất kỳ ai. Anh lang thang dùng hết số tiền tiết kiệm có được từ những năm làm việc chăm chỉ vừa qua như chẳng màng cuộc đời là gì và không cần nó nữa.

Một hôm, nằm một mình trên cánh đồng nọ, nhìn lên bầu trời đêm với đường sao lấp lánh, chàng trai chợt nhớ lại lời thề nguyền của mình và cô gái năm xưa. Mắt chàng rưng rưng lệ. Hai tháng qua, chàng dốc lòng quên đi mối tình sâu đậm nhưng dường như nó bắt rễ trong tim chàng từ lâu, lâu lắm rồi, nên nếu quên nó đồng nghĩa với việc từ bỏ trái tim mình. Mà một người sống không có trái tim thì ra cái gì chứ ? Ý nghĩ đó càng khiến chàng lún vào đau khổ và nhớ người yêu quay quắt, chàng khóc to như một đứa trẻ.

Làm đủ mọi việc để bản thân không hề rảnh rỗi, chàng trai chỉ mong sự bận rộn làm chàng quên đi người yêu nhưng thật thất vọng vì chẳng có hiệu quả gì. Ở đâu chàng đến xin làm, thậm chí là không công cũng chẳng ai chịu nhận lâu vì chàng lúc nào cũng như người thất thần, không tập trung vào việc gì được. Rồi một buổi tối mây phủ dày đặc, không thấy bóng sao trên trời, có linh cảm rất xấu nảy sinh trong lòng mình, chàng trai thấy lo lắng hết sức. Tối đó chàng tức tốc về nhà nhưng ngày đã hết nên xe không còn đành phải đợi sáng hôm sau. Cả đêm không ngủ được, tim chàng có lúc loạn nhịp và đôi khi là quên cả thở. Rồi chuyến đầu tiên cũng đến, ngồi trên xe mà lòng cứ bồn chồn. Chàng không ngừng tự hỏi cảm giác này là gì đây ?

Về đến nơi, chàng trai chạy ngay tới nhà của người yêu nhưng nàng không còn ở đó nữa. Hỏi hàng xóm chung quanh thì chàng được cho biết, cách đây hai tháng nàng bị tai nạn, vì lao ra quá nhanh mà lối rẽ ra đường lớn bị khuất nên nàng bị một chiếc xe hơi tông mạnh vào người và bị thương ở đầu nên phải đưa đi cấp cứu, chuyện thế nào thì không rõ, chỉ biết rằng tuần sau đó chủ nhà cho người khác đến thuê.

Cả người như rụng rời, chàng chạy như ngựa phi đến bệnh viện được cho biết và hỏi nhân viên ở đấy. Từng chữ, từng chữ một xoáy vào tim óc chàng, đau không thể tả :

- …nhập viện hồi ngày 14 tháng 2 năm … vì bị chấn thương sọ não do tai nạn giao thông… hôn mê sáu mươi mốt ngày… vừa qua đời vào tối hôm qua…

Bước ra khỏi bệnh viện, chàng trai không còn nhìn thấy đâu là đâu nữa, tất cả đều nhòa và tối tăm.

----------------------------



KHÔN NGUÔI


Đường trở về thị trấn nhỏ sao mà cô đơn thế. Chưa bào giờ chàng về đây mà lại không có nàng ngồi bên cạnh. Những cái cây cao và lùm hoa dại mọc hai bên đường bắt đầu lộ diện, thị trấn không còn xa nữa.

Gia đình đang làm lễ tang cho nàng, mọi thứ vẫn chỉ mới bắt đầu. Quan tài chưa đóng nắp, nàng đang yên nghỉ. Chàng bước vào, tiến đến nhìn mặt nàng lần cuối. Sức chàng chỉ muốn mang nàng ra khỏi chiếc hòm gỗ và ôm thật chặt, mang nàng đi và chết bên nàng. Rất may là chàng không làm thế thật nhưng ánh mắt và cử chỉ vuốt ve của chàng như muốn nói rằng : "Em, chờ anh, đừng đi vội, anh đến ngay đây".

Rồi chàng đi đến quỳ dưới chân cha mẹ nàng tha thiết :

- Con xin lỗi, con xin lỗi...

Người cha đặt tay lên đầu và vuốt tóc chàng như thay cho lời nói :

- Chuyện qua rồi, chuyện đã qua rồi… con trai ạ.



Cái cảm giác mất đi người yêu không hề dễ chịu tí nào. Nhưng tệ hơn thế là khi âm dương cách trở khiến người ta không bao giờ còn thấy lại người kia nữa. Nhưng dù sao cũng không gì đau đớn cho bằng việc cảm thấy chính mình đã gây ra hay có một phần lỗi lầm trong chuyện đó.

Giã từ cha mẹ, chàng trai mang hành lý ra đi. Chàng không trở lại thành phố, không đi nơi đâu khác mà chỉ chọn một con đường khác. Chàng lên ngọn đồi gần đó và dựng một căn chòi nhỏ, ngày ngày hái trái ăn lót lòng và uống nước suối. Người dân hay tin chàng ở đó thì gởi con cái đến xin học vì từ xưa chàng vẫn nổi tiếng là học giỏi nhất thị trấn. Thỉnh thoảng, họ đem cho chàng một ít bánh trái hay hoa quả coi như là đền ơn vì chàng dạy con họ rất tận tình. Khi cha mẹ bị bệnh, chàng trở về chăm sóc họ, xong thì trở lại trên đồi để ở trong căn chòi của mình.



Cứ thế, hai vòng giáp đã qua đi. Từ trong căn chòi đã lấm bụi thời gian, một người đàn ông tuổi trạc ngũ tuần dáng vẻ hơi gầy, thong thả bước ra. Anh hít một hơi dài khoan khoái để chào ngày mới. Lũ trẻ đến học hôm nay mang theo một tin buồn, ở nhà người mẹ đang lâm bệnh. Không chờ đợi, anh ngay lập tức trở về. Hơn một năm trời chăm sóc, người mẹ già yếu không qua khỏi, căn bệnh lần này không nặng nhưng tuổi tác đã cao khiến bà không chống chọi nổi. Sau khi người mẹ qua đời, người cha buồn bã tột cùng rồi ông đã đi theo bà bằng một liều thuốc độc chỉ ngay sau khi tang lễ kết thúc.

Cái chết của họ nhắc anh nhớ lại tâm nguyện xưa. Không phải là đứa con bất hiếu nhưng anh đã thầm nhủ với lòng hai mươi lăm năm trước rằng anh sẽ đi theo nàng ngay khi có thể. Suốt thời gian qua, chuyện tình đó, chàng trai đó mà bây giờ là một người đàn ông trung niên, bề ngoài tưởng rằng đã nguôi nhưng thật ra chưa bao giờ nguôi.

Lại một liều thuốc độc nữa nhưng lần này người uống đã không thành công. Anh nằm trên đất, chỉ thoi thóp thở chứ không chết, tay chân rụng rời và toàn thân không hề cử động được mà cứ tê dại. Đêm dần buông xuống, anh thấy bầu trời gần hơn bao giờ hết, sao sáng hơn bao giờ hết, lấp lánh và tráng lệ hơn bao giờ hết. Anh nhớ người yêu, nước mắt anh chảy ra, nước mũi đọng bên trong làm anh bị nghẹt cứng, anh cầu cho nó làm anh chết ngạt, anh cố dừng không thở nữa nhưng không thể. Rồi anh ngất đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, bọn trẻ đến học và thấy ông thầy nằm sùi bọt mép trên đất. Chúng tức tốc chạy đi báo tin cho người dân biết và họ đem anh đến bệnh viện vì thấy tim vẫn còn đập. Ở đó anh hôn mê suốt ba ngày. Khi tỉnh lại, ngồi bên cạnh là hai ông bà già đang ngủ gục. Anh bất chợt nghĩ : "Cha mẹ mình chết cũng được chết bên nhau, giờ hai người này ngủ gục cũng được cùng nhau, vậy tại sao ông trời không để ta đến bên người ta yêu chứ? Mà khoan đã, chẳng phải chính là hai bác đó sao? Song thân của em đây mà".

Anh chồm dậy, người yếu xìu như sợi bún qua đêm, ai động tới cũng có thể rã ra. Tiếng cọt kẹt của chiếc giường đánh thức hai ông bà già dậy. Họ nhìn anh một hồi rồi lo lắng nói :

- Con nghĩ mình đang làm cái gì vậy ? Nhìn con lúc này đi, đã già rồi đấy, con trai ạ. Thế mà không chịu lớn à ? - Ông cụ nói.

- Đó không phải là lỗi của con. Đừng tự dằn vặt mình như thế. Không ai trách cứ gì con cả. - Bà cụ nói.

Ai nói gì cũng vô ích, ngay hôm ấy anh bỏ trốn khỏi bệnh viện. Kể từ đó, người ta không thấy anh nữa. Căn chòi bị bỏ hoang trên đồi, một cơn bão lớn đã đánh sập nó và không còn ai dựng lại. Dấu tích cũng phai tàn theo ngày tháng.



Đường đi gập ghềnh đồi núi, khó leo lên nhưng dễ rơi xuống. Tự nhủ thầm, đây là lần cuối và sẽ được toại nguyện, anh đứng chơi vơi ở mép vực, từ trên cao gió lộng, gieo mình xuống không ngần ngại. Vực sâu ở dưới đang chờ đợi, đá ghềnh cheo leo đủ để bẻ nát bất cứ thứ gì rơi xuống kể cả một đại thụ thì sá gì một thân thể đã không còn sức sống.



Bình minh vẫn khuất sau dãy núi, hơi sương còn ẩm ướt phủ khắp rừng. Một vị sư già lê từng bước chậm chạp nhưng không có dấu hiệu mệt mỏi, kéo một tán cây rậm rạp lá mà trên đó một người khác đang nằm. Người đàn ông nằm trên tán lá có vẻ bị thương nhẹ và đang ngất đi. Mất ba ngày trời để leo đến chỗ vị sư ở. Đó là một vùng bằng phẳng hiếm hoi bên lưng núi. Tiến đến ngôi nhà gỗ đơn sơ nằm nép bên một tảng đá khổng lồ như nương nhờ trước mưa gió, vị sư đặt người đàn ông xuống, đỡ anh ta lên chiếc giường. Xong, ngài ra ngoài ngồi bên gốc cây đào chờ đợi.

Một giờ, hai giờ, ba giờ, … Một ngày đã trôi qua, người đàn ông mở mắt tỉnh. Bất ngờ vì mình còn sống, anh chồm dậy, người ê ẩm hết cả. Nhìn xung quanh, quang cảnh rất lạ. Anh đang ngồi trên một chiếc giường bằng gỗ, nắm lá gối đầu lúc nằm đã héo đi. Giữa nhà là một cái bàn và không có ghế, trên có dăm quyển sách bị chặn bằng một hòn đá to cho gió khỏi thổi bay và một chiếc dao cạo. Ngôi nhà làm bằng gỗ nom đã cũ và ngoài những thứ ấy ra thì không còn vật dụng gì khác. Ngôi nhà này là của ai , đây là đâu ? Anh tự hỏi thầm rồi đứng lên chầm chậm đi ra cửa. Mừng rỡ vì thấy có người, anh tiến đến chỗ vị sư đang thiền và mở lời:

- Thưa sư, phải chăng người đã cứu con ?

Vị sư già, râu tóc cạo trọc, thân người gầy gầy cùng nước da hồng hào, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh với đôi mắt còn nhắm, ngài trả lời :

- Phải, chính ta.

- Con đã bất tỉnh bao lâu rồi ạ ?

- Ta không biết nhưng hôm qua ta mới mang con về đây. Con mắc vào một tán cây. Ta thấy con còn thở nên đã mang về.

- Làm sao mà có thể như thế được chứ, con thấy rõ ràng mình nhảy xuống vực cơ mà, sao lại có tán cây gì ở đây nữa. Anh thì thầm ra vẻ khó hiểu.

Vị sư mở mắt ra, nhìn anh và hỏi :

- Con có đói không ?

- Có ạ, nhưng sư cứ để mặc con vậy. Đừng cứu con nữa.

Vị sư già đứng dậy, người khoan thai trong chiếc áo trắng dài phủ đến tận gót chân, nhẹ nhàng đưa tay hái một trái đào phía trên cây đưa cho anh.

- Hãy ăn đi.

- Con không muốn ăn.

- Cứ ăn đi, đào này có độc đấy.

Anh nghe thế thì cầm ngay và ăn không ngần ngại. Ăn xong, chẳng thấy mệt mỏi hay tê dại gì cả mà thấy người sảng khoái kỳ lạ, cứ như vừa được uống thuốc tiên xong. Đôi mắt của anh dần dần hết mỏi mệt và nhìn mọi thứ sáng tỏ lạ thường. Như bừng tỉnh sau những đêm dài mê ngủ, anh quan sát mọi vật xung quanh.

Chao ôi sao mà đẹp quá. Cả một vùng bát ngát bao la, chân trời không thấy dấu, cứ như nó có thể xa đến bao nhiêu cũng được mà quả là thế thật. Mây có chỗ như khói, vất vưởng xa gần, có lúc như bông bồng bềnh lững thững, lúc thì vùn vụt trước tầm mắt. Gió ở đây không khi nào không có, lúc nhè nhẹ, lúc lồng lộng, mang đến cảm giác tự do, phóng khoáng ; lại có khi làm cho con người choáng ngợp. Cây cối xung quanh lưa thưa vài cụm, thân vừa vừa nhưng cao cao, xa xa phía dưới là một rừng thông quanh năm mây phủ mờ mờ.

Một nơi như thế này ở một mình quả là lý tưởng nhưng lại cô đơn quá. Anh thầm nghĩ. Bất giác gió thổi qua làm lay động tán cây đào mọc kế bên. Tán lá xào xạc như muốn trách anh : "Này, không thấy ta ở đây à?"

Quay sang nhìn nó, anh mỉm cười như muốn làm quen. Càng tiến đến gần, anh càng xúc động, cảm giác thân thương càng rõ rệt. Khi chạm vào thân cây, anh cảm thấy tâm hồn rộng mở như sẵn sàng đón lấy bất cứ thứ gì, nước mắt chảy ra và không thể giải thích được. Bất chợt anh thấy lạ. Tại sao trên vùng núi này, đây đâu phải là chốn dành cho loại cây này, mà sao chỉ có mỗi nó ở đây, không thấy cây ăn trái nào khác. Nhìn lại căn nhà gỗ của vị sư già, anh tự hỏi tiếp. Xung quanh đây cũng chẳng phải chốn dân sinh, có thể nói là không có người ở mà sao có vị sư đến đây sống ? Vừa đúng lúc vị sư bước ra, cứ như khi anh cần thì người xuất hiện vậy. Anh hỏi :

- Thưa sư, nơi đây vắng vẻ không một bóng người thì sao người lại đến đây ?

- Ta đến để ở. Vị sư già ôn tồn đáp.

- Sao người không kiếm vùng núi nào dễ đi lại với miền xui, người đã già rồi nên ở một mình nơi hoang vu vắng vẻ này thật là nguy hiểm quá.

- Ở đâu cũng nguy hiểm cả.

- Làm sao người đưa con lên tận đây được.

- Ta kéo con lên bằng một tán lá cây.

- Nhưng làm sao được chứ, với tuổi tác của người, điều đó thật không thể tin nổi.

- Ta cũng không thể tin nổi. - Sư hồn nhiên đáp.

- Người sống sót ở đây bằng cách nào ? - Anh lại tò mò.

Vị sư chỉ tay về phía cây đào. Anh liền hỏi tiếp :

- Chỉ nhờ cái cây này thôi sao ? Nhưng sự có mặt của nó cũng thật là lạ, sao nó sống ở đây được ?

- Ta cũng không biết.

- Người đến đây trước đã thấy nó hay người đã trồng nó ạ ?

- Ta không nhớ.

- Sao cơ ?

- Cái gì lâu quá thì ta quên.

- Người đã ở đây bao lâu rồi ạ ?

- Ha ha ha... Ta không biết. - Vị sư cười lớn và đáp.

- Người xây ngôi nhà đó đấy ư ?

- Ta không nhớ.

- Sách trong nhà là người đem theo đọc phải không?

- Phải.

- Thế mỗi ngày người đọc bao nhiêu trang ?

- Khoảng một trăm trang.

- Có phải ngày nào người cũng đọc hết không?

- Phải.

- Vậy với số sách đó, nếu đọc hết sẽ mất khoảng một tháng. Người có thể cho con biết người đã đọc hết chưa?

- Ta không biết.

- Sao cơ ?

- Ta quên rồi. Ngày nào ta cũng đọc nhưng chẳng nhớ gì cả.

- Thế làm sao người biết chỗ kết thúc lần trước mà đọc tiếp.

- Ta không biết.

- Thế làm sao mà đọc được ?

- Thì đọc đại vậy.



Cảm giác muốn tự vẫn theo người yêu dần dần biết mất. Anh ở cùng nhà sư, hằng ngày ăn trái đào để sống. Một hôm, nhà sư gọi anh đến và bảo :

- Con đã ở cùng ta được một năm. Ta chỉ có mình con để nhờ cậy việc này. Ta sắp viên tịch rồi. Sau khi ta chết, con hãy đọc sách cho ta mỗi ngày đến khi cây đào ra hoa thì thôi. Đó là điều ta nhờ con vậy. Con giúp ta được không ?

- Thưa được ạ. Nhưng người sẽ ra đi thật sao ? Con chỉ còn một mình à ? Con chết theo người có được không ?

- Nếu muốn chết thì cứ chết. Việc sống chết của mình đừng quan tâm đến ý kiến của người khác. Nhưng hãy đọc sách cho ta nghe đến lúc đào ra hoa rồi hãy chết.

- Con sẽ đọc sách như thế nào ạ ?

- Cứ đọc như cách ta đã đọc là được.

Nói xong nhà sư chỉ tay về phía xa nơi thuộc về ngọn núi liền kề và nói :

- Đằng kia có một ngọn thác. Khi con cần nước, có thể đến đó. Cứ ra khỏi ngọn núi này trước rồi khi nào nghe tiếng nước chảy thì cứ lần theo sẽ tới. Đường đi mất hai ngày ròng không ngơi nghỉ. Con hãy mang ta đến ngọn thác và để mặc ta. Khi trở về nhớ đọc sách cho ta.

- Dạ vâng ạ.

Anh vừa dứt lời thì nhà sư ngừng thở. Ngài nhắm đôi mắt và khuôn mặt vẫn bình thản cứ như chỉ đang ngủ. Anh cõng nhà sư đến ngọn thác nọ và đặt người nằm xuống. Xong trở về lấy sách ra đọc theo lời dặn. Mỗi ngày anh đều đọc sách một lần vào buổi sáng. Khi bình minh ló dạng xong, anh ăn một trái đào và lấy sách ra ngồi dưới tán cây.

Sách này thật lạ, không giống một quyển kinh của một vị sư theo suy nghĩ của anh. Chẳng biết nó là gì nữa, không phải thơ, cũng không phải truyện, lại chẳng giống bí kiếp, anh đúng là không hiểu nổi nhưng cứ đọc. Theo cách của nhà sư là đọc đại. Anh giở sách ra một trang bất kỳ rồi đọc, được vài chục trang đã thấy buồn ngủ, anh gác lại, hôm sau đọc tiếp. Dần dần anh đọc đến gần trăm trang trong một ngày và không đọc thành tiếng nữa mà cứ âm thầm dõi mắt theo các chữ trong sách.

Đúng một năm sau cây đào ra hoa. Những bông hoa màu hồng phớt phớt trên cành lưa thưa lá. Không chắc bây giờ là mùa gì vì cây đào, vị sư già và những quyển sách đều thật lạ, không có quy luật nào cho họ. Mọi thứ cứ như trong mơ. Anh kéo một nhánh hoa xuống và ngửi mùi hương. Chao ôi, bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về nhưng lòng anh bây giờ không thấy cô đơn, không thấy dằn vật, cũng không còn thôi thúc muốn chết dù là theo ai, người yêu hay vị sư già nữa. Nhưng có chút gì đó sâu trong tim anh còn chưa nguôi, anh vẫn nhớ nàng lắm. "Ước gì có em ở đây để cùng anh ngắm cảnh núi non này." - Anh bảo thầm. Bất chợt một ngọn gió ùa qua, làm hương hoa bay tỏa len vào sâu tận trong phổi anh. Anh nhìn lên và ân cần nói :

- Cứ như ta đã quen nhau từ lâu rồi nhỉ ?

Anh vẫn đọc sách dù không cần phải làm thế nữa. Và anh đọc theo kiểu của nhà sư. Lấy nó ra và đọc, bất kỳ trang nào cũng tùy duyên. Đọc rồi thì gác lại, quên hay nhớ cũng tùy duyên.

----------------------------


Đường xuống âm phủ và lên thiên đàng dường như cùng một lối, có khác chăng là ở chính người đi.



KHÔNG MUỐN QUÊN


Thân thể nhẹ tênh trôi bồng bềnh như mây, muốn tới đâu thì nghĩ tới đó. Nàng dịu dàng hướng về phía một ông lão râu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào, khuôn mặt phúc hậu trong bộ đồ trắng tinh và hỏi :

- Thưa ông, đây là đâu ạ ?

- Đây là thiên đàng. Ông lão trong một giọng trầm ấm và từ tốn đáp.

Một người khác cũng tiến đến hỏi với vẻ mặt sợ hãi :

- Bẩm ngài, chắc hẳn ngài là Diêm Vương ạ ?

- Đúng vậy, chào mừng tới địa ngục.

Ngạc nhiên chưa dứt thì nàng được một bàn tay dẫn đi. Khi nhìn lại thì ô kìa, là cô ấy, cô gái mà nàng đã cứu sống hồi trước. Tưởng mình cứu được cô ấy rồi chứ, hay là cô ấy cũng vắng số như mình ? Nàng thắc mắc. Trong lúc còn chưa hết bất ngờ, cô gái kia đã lên tiếng :

- Nàng còn nhớ ta không ?

- Cô có phải là cô gái gặp nạn dưới chân núi hôm nào mà tôi đã cứu ?

- Chính ta đây.

- Sao cô lại ở đây, cô cũng chết rồi sao ?

- Không, ta có việc ở đây. Nhiệm vụ của ta là chỉ đường cho những người mới tới để họ biết phải đi đâu.

- Cô là ai ?

- Ta là con gái của ông lão mà nàng đã nói chuyện lúc nãy. Ngài chính là Luân Vương, cai quản thiên đàng và địa ngục, cũng thường được một số linh hồn gọi là Diêm Vương. Con người trên dương thế sau khi chết đều phải qua chỗ này rồi mới đi tiếp. Những gì được thấy ở đây đều là ảnh phản chiếu của chính linh hồn đó. Thấy bao nhiêu cái đẹp hay tất cả đều đẹp, thấy bao nhiêu cái xấu hay tất cả đều xấu toàn là từ chính họ mà ra cả. Cha ta cai quản nơi này còn ta giúp ngài hướng dẫn cho các linh hồn mới tới đây. Dù là tội lỗi hay thanh thản, mọi linh hồn đều được chỉ bảo tận tình. Nàng hãy nhìn đi_vừa nói cô gái vừa chỉ tay về phía một linh hồn đang lắm la lắm lét nhìn những bông hoa huệ mới chớm trổ, rồi tiếp : "Cô có biết người kia đang nhìn gì không ?"

- Những bông hoa huệ.

- Đó là nàng thấy, nhưng người kia không thấy giống như vậy mà bà ấy thấy những lưỡi dao đang chỉa về phía mình và đang đầy sợ hãi.

- Có thể giúp bà ấy không ?

- Có nhưng không ai làm được điều đó trừ bà. Mỗi người chỉ có thể và phải tự giúp chính mình.

Đoạn cô gái dắt nàng về lại chỗ của Luân Vương, ông lão ngồi vững chãi trên một thân cây trôi lơ lửng trên mặt hồ mà phía dưới khói bay man mác. Tay cầm một quyển sổ bìa màu vàng mà chỉ ngài mới thấy chữ in trong đó. Quyển sổ ghi chép những nỗi sợ hãi và ước muốn của các linh hồn. Hễ lúc sống họ có một nỗi sợ nào hay một ước muốn nào được hình thành thì tự động trong quyển sổ nơi trương mục của họ sẽ ghi ra hết. Luân Vương giở quyển sổ ra xem, xong ngài nói :

- Con gái của ta vốn tính ưa khám phá, nó cứ xin phép ta ra dương thế để ngao du sơn thủy nhưng nếu ra đó rồi thì mất hết quyền năng, chỉ như người bình thường, vẫn có thể bị thương và chết. Vì nó năn nỉ quá nên ta đành cho nó đi một lần, nào ngờ gặp chuyện không may, nhưng con có lòng hào hiệp đã ra tay giúp đỡ. Thế nên nó mới còn sống mà trở về. Ta rất cảm kích nghĩa khí và tấm lòng của con. Nay ta cho con một phép có thể yêu cầu bất cứ việc gì được một lần. Con có mong ước gì không ?

- Thưa người, con không biết phải ước điều gì bây giờ. Chết rồi là chết rồi, làm sao ước sống lại được phải không ? Con không biết mình sẽ đi đâu từ đây.

- Cứ thong thả, con gái ta sẽ chỉ đường cho con.

Rồi con gái của Luân Vương dắt nàng đến chỗ một cây cầu dài ngút ngàn, không nhìn được đầu bên kia, cũng không thấy nhịp cầu. Nó như con đường dài chỉ đủ cho một người đi và không có tay vịn. Dưới chiếc cầu là một vùng sâu thăm thẳm không thấy đáy. Chỉ có một hướng duy nhất khi đã đặt chân lên cầu là cứ đi tiếp, không quay lại được. Không ai nhìn thấy người khác đi trên cầu và người trên cầu cũng không còn nhìn thấy ai khác từ khi bước lên. Cô con gái bèn cho biết :

- Đây là cầu Đúng. Mọi thứ xảy đến với nàng kể từ khi nàng đặt chân lên chiếc cầu này đều đúng.

- Nó dắt tới đâu.

- Cha ta chưa từng nói cho ta biết. Ta đã thử đi, bằng quyền năng của mình ta có thể đi và quay lại nhưng chỉ có thể làm được như thế, ngoài ra nó ngút ngàn, ta chưa khi nào đi đến đầu bên kia. Ta thật sự chưa biết nó dẫn tới đâu nhưng cha ta có lần nói rằng nó dẫn tới bất kỳ đâu kể cả chính chỗ này. Quyển sổ bìa vàng mà người hay xem, ta chưa biết chính xác ý nghĩa của nó, ta vẫn đang học, nhưng nó có liên quan đến nơi dừng trong hành trình đi trên chiếc cầu Đúng của các linh hồn. Chỉ có bậc thần tiên thánh phật thì qua lại như chơi, họ muốn đến đâu thì đến, dừng đâu thì dừng chứ không bị quy định như những linh hồn bình thường.

- Nếu một linh hồn không chịu đi qua thì sao ?

- Thì họ sẽ mắc kẹt ở đây mãi mãi. Nàng có thấy những đám mây kia không ? Chúng đẹp chứ ? - Vừa hỏi, cô gái vừa chỉ tay rảo qua một dãy những cụm mây trắng bồng bềnh.

- Có, đẹp lắm.

- Thật sự thì đó chính là các vong hồn không chịu đi qua cầu, họ không cam tâm vì phải chết nên nhất định không chịu đi tiếp.

- Điều gì xảy ra sau khi đi tiếp ?

- Khi đã bước lên cầu, nàng sẽ bị một lực buộc nàng phải đi, cho đến nơi mà nàng xứng đáng thì sẽ có một lực khác kéo nàng xuống và nàng không thể cưỡng lại các lực đó được.

- Xuống vực sâu phía dưới cầu đấy ư ?

- Phải.

- Có gì ở dưới ? Tôi không thấy gì cả.

- Ta cũng không thấy, quyền năng của ta chưa đủ sức để thấy được.

- Ta có thể tự nhảy xuống không ?

- Có thể, nếu nàng muốn. Hãy nhớ, mọi thứ xảy ra với nàng từ khi đặt chân lên chiếc cầu đều xứng đáng. - Con gái của Luân Vương mỉm cười rồi tiếp :

- Ta không biết nàng sẽ dừng ở đâu nhưng ta biết rằng nàng sẽ không bao giờ nhớ về nơi này hay về tất cả những gì đã từng xảy ra nữa. Ta cũng không biết nơi nàng đến là thế nào nhưng chắc chắn đó là một khởi đầu mới.

- Tôi sẽ quên hết mọi thứ sao ? Tôi không muốn thế, tôi muốn gặp lại một người.

- Ta e rằng điều đó là không thể, quy luật là quy luật.

- Có cách nào vượt lên trên quy luật không ? Ta thực sự không muốn quên, ta cần phải gặp lại anh ấy.

- Chuyện này nằm ngoài hiểu biết của ta. Hãy hỏi cha ta vậy.

Thế là hai người họ cùng nhau đến chỗ Luân Vương.

- Thưa cha, nàng ấy muốn cưỡng lại quy luật, liệu có cách nào không ?

- Ha ha ha ha… Không một thứ gì có thể cưỡng lại quy luật vì thực sự thì không có quy luật nào cả.

- Con không hiểu. - Nàng nói.

- Quy luật có đó vì nó tác động lên con nhưng khi con cố cưỡng lại nó thì không có quy luật nào cả. Vì vậy không ai có thể thoát khỏi nó, nó bao trùm mọi thứ nhưng nó chẳng là gì cả. Vậy đấy, nếu đau đầu thì cứ trò chuyện với con gái của ta cho khuây khỏa đi.

Chưa chịu bỏ cuộc, nàng tiếp tục nghi vấn :

- Thế tại sao chư thần tiên thánh phật lại có thể cưỡng lại để đạt được điều họ muốn ?

- Ai bảo với con là họ cưỡng lại ?

- Thế thì họ đã làm gì ?

- Họ thấu hiểu quy luật, thế thôi.

- Con có thể học cách thấu hiểu quy luật không ?

- Có, nhưng để làm gì ?

- Con không muốn quên đi một người và con muốn gặp lại anh ấy.

- Chỉ thế thôi à ?

- Dạ phải, chỉ cần như vậy thôi.

- E rằng còn mong muốn đó thì không thấu hiểu nổi quy luật đâu, con hãy quên người ấy đi.

- Con muốn ước để không quên quá khứ của mình. Đó là điều ước của con, giờ con biết mình muốn gì rồi.

- Con đang làm khó ta đấy, anh ta là gì của con ?

- Là người con yêu.

Như một người thấu hết mọi chuyện, Luân Vương hỏi :

- Hắn đã bỏ con mà đi như vậy mà con còn yêu hắn à ?

- Dạ phải. - Nàng trả lời không một chút ngần ngại.

Luân Vương nhìn nàng lắc đầu nhưng ngài có vẻ rất yêu thương nàng. Ngài lại hỏi :

- Ta nói cho con nghe điều này, ta đã có trong tay những nỗi sợ hãi và ước muốn của con đây. Với nó, ta có thể cho con biết con sẽ dừng ở đâu khi đi qua cầu. Sẽ có một cuộc tình khác, một người đàn ông khác không thua kém gì anh ấy cả. Con sẽ quên hết và sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, niềm hạnh phúc đang chờ con. Hãy làm như bình thường đi. Còn điều ước mà ta đã hứa với con, nó sẽ được hóa thành trong tương lai khi ta nghe con nói lên lần đầu tiên trong kiếp sống mới. Vậy có được không ?

- Không thưa người. Xin hãy chỉ cho con làm thế nào để hiểu được quy luật đi.

- Anh chàng mới rất khôi ngô tuấn tú.

- Làm ơn hãy chỉ cho con.

- Anh ta còn giàu có nữa. À, chưa hết, anh ta rất đàng hoàng tử tế và sẽ không bao giờ bỏ đi.

- Con không màng.

- Ta đã nói rằng anh ta giống hệt người yêu cũ của con chưa vậy?

- Con chỉ có một người yêu thôi và anh ấy không bao giờ cũ.

- Anh ta, cái kẻ mới đấy, là một người đàn ông hoàn hảo có một không hai trên đời, anh ta có thể trở thành bất kỳ ai chỉ cần con mong muốn. Điều đó là vô cùng hiếm hoi, không phải cô gái nào cũng có thể có được một lời hứa từ ta như vậy đâu.

- Con không cần một người hoàn hảo, con cũng không cần một người giống hệt anh. Con chỉ cần anh ấy. - Nàng chậm rãi nói ra từng lời trong một giọng khẳng định không hề vấp váp.

Luân Vương ngả người ra sau, vuốt râu cười lớn.

- Ta biết, ta biết. Ta chỉ thử con thôi. Con đúng là một người chung tình.

- Hóa ra người chỉ thử thôi à? Nếu lỡ con nhận lời thì có thật là có người đàn ông hoàn hảo đến thế không ? - Nàng tò mò.

- Ta không biết, ta đã trải qua bao nhiêu năm không thể đếm xuể mà chưa từng thấy một ai như vậy. Và xin lỗi con, ta cũng không biến hóa ra được anh chàng nào như thế cả. Biết con sẽ không chấp nhận nên ta mới hỏi thế đấy chứ.

Nói xong Luân Vương lại cười to, rồi bảo con gái đưa nàng đi đến gặp người có thể giúp.

Con gái của Luân Vương nắm tay nàng, hai người cùng bay phiêu phiêu trên tầng mây khói, phía dưới nhấp nhô suối nhỏ và hoa lá. Rồi họ dừng bên chiếc cầu Đúng. Cô nói :

- Giờ nàng hãy bước lên chiếc cầu và đi đi.

- Nhưng tôi không muốn quên.

- Nàng sẽ không quên đâu.

- Vậy tôi sẽ dừng ở đâu? Có đến bên cạnh anh ấy được không?

- Nàng quên những gì ta đã nói về chiếc cầu này rồi sao? Nàng sẽ dừng ở nơi nàng xứng đáng.

- Thế sao cô không bảo tôi lên cầu từ đầu luôn cho rồi.

- Mọi chi tiết đều có ý nghĩa của nó, không gì là thừa, mỗi thứ đều có đóng góp cả. Điều ước mà cha ta đã hứa sẽ đưa nàng đến được đúng người giúp đỡ. Giờ thì hãy đi đi.

Nàng bước chân lên cầu và đi. Vừa đặt một chân lên là cứ như chân kia cũng bị kéo lên theo. Chỉ mới bước thứ nhất thôi mà nhìn lại chẳng thấy gì nữa, hai đầu đều xa tít mù không rõ bến bờ. Đi được một đoạn thì nàng bị kéo rơi xuống.

Không khí dần dần se lạnh hơn, hơi gió bắt đầu lảng vảng rồi trở nên lồng lộng. Có vài hạt bụi vướng vào mắt cứ như đang trở lại trần thế vậy. Ồ! Nàng thốt lên. Đúng là vậy thật. Một dãy núi rõ ràng trước mặt. Mây lúc bồng bềnh, lúc như sương khói lảng vảng, lúc thì vùn vụt ngang qua tầm mắt. Xa xa phía thấp hơn là một rừng thông mây phủ mờ mờ. Một vị sư già đang ngồi giữa mảnh đất trống trải cùng một ngôi nhà gỗ đơn sơ nép bên tảng đá to. Chưa kịp ý thức được mình đang rơi chầm chậm từ trên cao xuống thì nàng đã ở trước mặt vị sư già. Ngài nhắm mắt, ngồi ở tư thế tọa thiền và chậm rãi nói :

- Đường đi dài đằng đẵng, cô đơn không người đồng hành và chẳng dẫn đến đâu, thế con có muốn đi không?

Nàng hết sức bỡ ngỡ và chẳng hiểu nhà sư nói thế ý là gì, bèn hỏi nhỏ :

- Sao ạ ? Con không hiểu ý người.

- Con muốn gặp người yêu và không quên kỷ niệm cũ, phải thế không?

- Dạ đúng vậy. Luân Vương nói ngài có thể giúp con?

- Ái chà, lão Luân Vương đã làm khó ta rồi. Thôi được, ta cho con hai lựa chọn. Hoặc con sẽ gặp lại người yêu và nói lời từ biệt anh ấy, hết ba ngày ta sẽ đưa con trở lại chỗ của Luân Vương và qua cầu để sống một cuộc đời khác, không còn nhớ gì nữa. Vậy là thỏa ước mong của con nhưng không thể dài hơn. Hoặc con sẽ gặp lại anh ấy trong một cuộc đời khác của mình nhưng không quên những gì đã trải qua, đổi lại con không nói được, không đi được. Người yêu của con sẽ ở bên con nhưng không biết con, không nhận ra con. Nhưng có thể một ngày nào đó cả hai sẽ nhận ra nhau, cũng có thể là không khi nào. Sẽ dài hơn ba ngày hoặc có thể là mãi mãi, nhưng cũng có thể không bao giờ gặp nhau. Con hãy chọn đi.

- Điều gì quyết định đến kết quả đó ?

- Mọi thứ.

Không suy nghĩ lâu lắm, nàng dường như chỉ còn lựa chọn thứ hai là thỏa ý nhưng lại đối mặt với một sự không rõ ràng. Điều gì có thể xảy ra? Nàng trả lời với vị sư già :

- Đó sẽ là một thử thách, nhưng con chấp nhận. Hãy cho con lựa chọn thứ hai.

- Vậy con hãy đến đây.

Nói rồi ngài đưa tay ra, nàng tiến đến. Bỗng nàng hóa ra một hạt đào nằm trên tay ngài. Vị sư già gieo hạt đào xuống đất và dặn:

- Nơi này vốn không phải đất trồng đào nên sẽ có muôn phần khó khăn cho con để nẩy mầm và lớn lên, nhưng chỉ cần con cố gắng thì không gì là không thể. Dưới mặt đất mọi thứ đều tối tăm, chật hẹp nhưng một khi con có thể nảy mầm và nhú lên để hứng được ánh dương và ngắm được mây trời thì rồi con sẽ trưởng thành, sẽ ra hoa và kết trái được. Nếu có một ngày anh ấy tái ngộ cùng con thì nơi gặp nhau chính là ở đây.

----------------------------



NHÀ SƯ VÀ CÂY ĐÀO GIÀ


Bao năm trôi qua, dưới bóng cây đào già không biết có tự bao giờ, một nhà sư không biết bao nhiêu tuổi. Người đọc sách mà không cần mở, đọc xong rồi quên đấy, ngày nào cũng đọc mà cứ như chưa đọc lần nào.

Rồi một hôm, cũng dưới bóng cây đào ấy, người mở mắt nhìn ra trời mây bát ngát và cao vời vợi. Xa tít mù mà gần như bên cạnh. Gió đến và gió đi, mây bay qua thì mây bay tới. Nghe thấy tiếng ngọn thác nhỏ như đang ở chính nơi đó. Đồi thông dưới kia lá cọ xào xạc. Biết được rừng cây hàng ngàn năm tuổi và sẽ còn hàng ngàn năm nữa. Ngay đây ngồi mà cũng như bay.



Trên ngọn núi xa xôi
Bình minh không vãn hồi
Đêm qua không trở lại
Như đúng đêm năm xưa

Thời gian cứ tự nhiên
Mỗi ngày như mọi ngày
Mây bay không lưu dấu
Ngọn gió không đợi chờ

Áo mặc như không mặc
Ngồi im mà phiêu bồng
Nghe thấu từng giọt nước
Tường cả việc trước sau

Khí tới lay cành lá
Gió ùa vào xào xạc
Dưới bóng cây đào già
Như mọi ngày đã qua
Của bao năm thân thiết
Nay bỗng sư mỉm cười
Hàng mi không rung động.

------------------------------------------------------------------------------------
HẾT TRUYỆN – Tháng 6 năm 2014 - Tác giả: Số 11 - 1988 Truyện

Sunday, January 19, 2014

5

Dương khí tiêu
Sinh nhân kiệt
Tự cổ chí kim, cõi vô thường đâu nể nang ai.

Số đã tận
Người không giữ được
Tiếc mà chi, sống đã bao giờ do níu kéo.

Nói quên lòng không quên
Bỏ đi chân không bước
Quay lưng vẫn ngoảnh đầu
Cố gắng chỉ thêm khó.
-/