Monday, November 9, 2020

Kênh Trực Giác - Chương 2 - Chuyện xưa

Kênh trực giác

- -

CHƯƠNG 2 - CHUYỆN XƯA

---

Chuyện thứ nhất

Ngày xửa ngày xưa, xưa rất xưa, xưa đến mức người ta cứ như không còn nhớ đã có một lúc như thế nữa, ở một vùng đất phong thủy hữu tình nọ, có một xã hội của con người đang sinh sôi và phát triển. Sự phát triển cả về vật chất lẫn tinh thần cực kỳ phồn thịnh và vi diệu. Họ tuy sống rải rác theo bộ lạc địa phương nhưng nhờ vào trí tuệ siêu việt, họ có thể kết nối với nhau rất mạnh mẽ và khăng khít, coi nhau như chị em một nhà.

Vạn vật xoay chuyển không ngừng, hết xuân rồi hạ, hết thu sang đông, mưa nắng thay nhau, ngày đêm tiếp nối, sinh sinh diệt diệt theo sự tiêu trưởng của âm dương. Dĩ cùng thì tắc biến. Một ngày nọ, cái loạn ở phương trời xa xôi đặng thời trỗi lên và sắp tiến đến vùng đất bình yên đó, những trí tuệ siêu việt cảm được cái khí lạnh đang len lỏi tới nên đã họp nhau lại nghĩ cách gìn giữ hơi ấm để qua thời kỳ rét buốt. Họ lui về ở ẩn, mang theo ngọn lửa của cả một đại tộc vào thâm sơn cùng cốc để bảo toàn, chờ một mùa xuân mới sẽ mang ra rải khắp bốn phương gầy dựng lại sự sống cho toàn thể.

Rồi từ đó trở đi nhiều ngàn năm về sau, vùng đất phồn thịnh kia đã bị suy tàn dần cho đến thảm thương. Những con người siêu việt đã thay nhau chia sẻ trọng trách, vừa gìn giữ ngọn lửa sống còn, vừa kiểm soát đà tiến của cái loạn, tranh thủ ngược lại mượn cái khí loạn ở nơi nó phát sinh để dẫn dắt nó đi theo chiều hướng thượng thay vì làm loạn nhân gian, ngõ hầu giúp cho những người khác có thời gian để lui ẩn an toàn mà bảo vệ sự sống không những cho một dòng giống mà còn cho toàn thể nhân loại.

Trời chiều dần sang đêm, ma quỷ mượn cái bạo liệt của âm khí mà trỗi dậy khắp nơi, chúng nó chia nhau đi tìm các vùng đất phồn thịnh để ngấu nghiến. Người dân sống trong cảnh chiến loạn liên miên, không nơi này thì nơi khác. Những nền văn minh siêu việt trên thế giới bị tàn lụi, các công trình kiến trúc bị hỏng hóc vì hứng chịu mưa gió mài mòn và bạo lực của chiến tranh mà không còn ai trùng tu vì mọi người đều phải lo đối phó với loạn lạc, lo giành giật sự sống. Giai đoạn này là lúc những hệ tư tưởng được hình thành. Người ta cố gắng níu kéo thời kỳ phồn thịnh bằng cách kể về nó. Chân thiện mỹ được diễn đạt, cái đẹp được miêu tả, cái hay được dạy, lời phải được giảng, cái đúng được định nghĩa và thế là xã hội đã hình thành nên chuẩn mực và tổ chức. Nhưng mọi sự đều là để đối phó, vì nếu cái loạn mà có thể trị được thì đã không là thời loạn.

Chiến tranh đối chiến tranh, giết đối giết, mưu đối mưu, nếu ai không chấp nhận bạo lực thì không thể nào tồn tại được bởi thời đại này không có chỗ cho kẻ yếu.

Vùng đất phồn thịnh xưa cũng phải tuân theo quy luật vô tư của thời thế đó. Vì cái trí tuệ siêu việt phải lui ẩn chờ thời nên khiến cho anh em chia cắt, mất dấu nhau, mỗi người mỗi ngã. Quên nhau đã đành, lại còn theo học tiêm nhiễm lối bạo lực của yêu ma mà xa rời gốc tổ siêu việt, để quay lại tranh giành với nhau làm cho miền đất mẹ đến phải tiêu điều xơ xác. Nhiều ngàn năm trôi qua, thế gian loạn càng loạn, chiến tranh cướp bóc, chiến tranh tranh quyền, máu đổ lệ rơi mênh mông, oán hận cao chồng chất, đau thương thấu tận trời xanh. Trí thức của đại tộc siêu việt ngày càng lui ẩn, đành đau lòng để lại thế gian này cho bọn yêu ma hoành hành.

Ôi, cái trí siêu việt mà cũng phải tuân theo sự xoay vần của càn khôn thì bọn yêu ma bạo ngược kia làm sao mà cưỡng lại được?

Vạn vật dĩ cùng tắc biến. Giữa cái lạnh thấu xương của đêm đông đài đằng đẵng, một dòng sinh khí đã xuất hiện trong thân cây khô cằn. Mới mẻ, âm thầm và bền bỉ, hơi ấm của mùa xuân không đợi mặt trời, nó khởi từ ngay bên trong của những gì mà bề ngoài nhìn tưởng như đã chết lạnh. Nhưng không ai biết, không ai hay vì cảnh vật vẫn tối đen, khí trời vẫn buốt giá. Không ai biết, không ai hay trừ cái trí siêu việt. Tại sao vậy? Bởi họ siêu việt hay chăng? Không hề, mà bởi chính họ là dòng sinh khí trong thân cây khô cằn đó. Họ đã trở lại.

Thời bạo ngược do quỷ yêu thống trị đã tới mức cực độ, người ta không còn nghe nhau nữa, tất cả chỉ dùng chiến tranh để giải quyết, luật lệ đè nén con người vào những khuôn khổ mà chỉ có bạo lực mới giúp họ thoát được. Đã đến lúc thời đại đó phải bị dẹp tan. Phải xé toạc màn đêm, phải sinh ra đời, phải chấp nhận bạo lực cực độ để đấm vỡ đất âm u mà ngoi lên. Phải đội đất mà dứng dậy, phải chấp nhận xây xát với đất đen bao phủ xung quanh và ngay cả trên đầu rơi xuống vai, chân những cú đau điếng. Phải chấp nhận hết mọi thương đau để tìm đường sống.

Xin hỏi trên đời này vào lúc nào cảnh vật yên ắng nhất? Chẳng phải là vào giữa đêm khuya sao? Và đêm khuya cũng là lúc yêu ma hoành hành rông rỡ nhất. Cái ác nguy hiểm nhất là cái ác giữa đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có nạn nhân gánh chịu, không ai nghe, không ai hay cho tới lượt mình. Sự vô minh không biết ác đấy là ác mà cam chịu như một điều hiển nhiên. Thời đó đã qua. Khi con người ta thấy ác là ác thì đêm khuya đã tận khuya rồi vậy.

Lúc loạn lạc, máu đổ lệ rơi nhất nào phải lúc đêm trường đen tối nhất mà chính là lúc chuyển sáng, khi con người ta đã thức tỉnh và dám đứng lên tranh đấu lật đổ mọi đè nén lên mình. Khi cái trí siêu việt đã trưởng lên trở lại trong những con người tưởng như hèn mọn kia, và họ lại nhận ra nhau là anh em, và lại kết nối với nhau, vì nghĩa lớn mà đến với nhau, cho nhân loại được hồi sinh, một sự hồi sinh mãnh liệt vô cùng để chuẩn bị cho một tương lai thái hòa không thể tưởng tượng nổi.
---

Chuyện thứ hai

Vào một ngày xưa, xưa vừa vừa, cách nay không lâu lắm, không quá lâu để người ta quên nhưng cũng đủ lâu để nhiều kẻ muốn quên, ở một vùng đất nọ, có người anh hùng xuyên thành bạt gió, băng rừng vượt sông không kể thân mình để làm nên đại sự.

Người anh hùng không mong ước yên bình, không mong ước tên tuổi, cũng không mong ước hạnh phúc, người chỉ đi đến nơi cần đến và làm việc cần làm. Trên con đường in dấu chân mình, máu của người đã đổ không biết là bao, mồ hôi của người còn nhiều hơn thế. Có lúc bước chân nặng trĩu như chùn lại, nhưng không, người anh hùng không bao giờ dừng, và càng không bao giờ quay đầu. Mắt người sáng quắt như ánh điện, luôn nhìn về phía trước với một ngọn lửa rực rỡ của trái tim để soi đường trong đêm đen và chan chứa hy vọng. Mái tóc người nhuộm màu khói lửa, ướp nắng sương và phất phới trong gió. Đôi tay rắn rỏi của người cầm thanh gươm báu, chiếc lưng vững chãi làm điểm tựa cho cả vạn năm. Người anh hùng mang trên vai cả vạn năm, cưỡi trên ngọn sóng vượt qua bão tố, đấm những quả kinh thiên động địa nứt vỡ đất âm u, chém chết yêu ma để mở đường cho sống còn.
---

Hết chương 2 

 

Saturday, November 7, 2020

Kênh Trực Giác - Chương 1 - Cái Bánh Nô Lệ

 
Lời ngỏ về bài blog: Cái này viết đã lâu rồi nay đem đăng lên hầu quý vị độc giả hữu duyên, ai không hữu duyên cũng đọc thoải mái. Mốt rảnh viết tiếp.

Kênh Trực Giác

- -

CHƯƠNG 1: CÁI BÁNH NÔ LỆ

---

Hồi một: Quỷ đỏ phương Nam. 

Bây giờ là thế kỷ 21, đầu năm 2017, xu hướng chính trị của thế giới là chế độ dân chủ, tức do người dân ở một nước bầu cử lãnh đạo đại diện cho mình làm việc chung của đất nước. Nhưng thử nhìn kỹ hơn mà coi, xu hướng là vậy chứ thực tế còn chán lắm. Như ở cái nước Hai Lúa đây, một nhóm những kẻ ưa bạo lực và lưu mạnh hạng nặng dùng sắt với máu để đoạt quyền lực và đè đầu cưỡi cổ người dân. Chuyện thì dài, tựu chung là khi nó nắm được điểm yếu của tầng lớp dân đen trong thời gian qua là: thiếu thông tin, rời rạc, đầy sợ hãi, dễ bị gạt, tham lam, hám danh,... và bất hiếu, thì nó cười hô hố vì đắc chí. Đôi mắt nó sáng quắc lên như hổ đói lâu ngày thấy hưu non lạc đàn chạy ngang qua. Nó le cái lưỡi liếm môi một vòng tươm nước bọt ra, miệng rít hơi vào rào rạt và bảo:

- Giời ơi, ngon quá, ngon quá, máu tươi, thịt tươi, giời ơi là giời, máu thịt tươi, ngon ơi là ngon. Hè hè hè... hà hà hà!

Nhưng mà nó dòm lại mình và thấy cái thân ốm đói lâu năm, linh tính mách bảo nó rằng nếu ăn bạo ngay thì bội thực và chẳng được bao nhiêu, nhưng nuôi ăn dần thì sẽ có lợi về lâu về dài. Nhưng muốn có cái thế để ngồi ghế đầu sỏ mà hưởng hoài thì phải có chiến lược. Vậy là nó tìm cách. Nhìn lại thấy mình yếu kém mà xung quanh hổ báo cũng nhiều, tính đi tính lại nó chịu làm thân phận tà lọt cho bọn hổ báo bự hơn. Nó bảo với bọn kia rằng:

- Mấy ông muốn ăn nhiều mà không tốn sức thì cứ nhờ ở chúng tôi đây. Thay vì mấy ông phải mắc công ra tay thì để chúng tôi làm giùm cho, đổi lại mấy ông cứ để chúng tôi hùng cứ cái phương này, chúng ta cùng ăn chia, đôi bên cùng có lợi. Với lại, mấy ông cũng biết rõ một điều là những thứ như chúng tôi đây cũng biết tranh cái miếng mồi máu tươi thịt tươi lắm chứ. Vuốt mặt phải nể mũi, dù cái mũi đó nó tẹt lét, nhưng đất nào cũng phải có hổ báo của đất đó, các ông nhắm có thể tự nhiên ở đâu đi tới mà ăn thịt uống máu hưu nai ở đây được không? Nội cái việc hưu nai nó lấy sừng húc các ông là đã thấy mệt rồi, nói chi tới việc hổ báo quèn như chúng tôi mà chịu chơi mấy ông nữa thì mấy ông ăn uống nỗi gì? Và quan trọng nữa là ông nào ở sạch thì cũng cần phải giữ cái mặt nạ mà mình đang đeo chứ, ăn thịt uống máu tươi mà nham nhở quá thì thiên hạ quở sẽ không ăn nhiều được, tụi tui không sợ nhưng tui biết các ông ưa ở sạch, hay chí ít cũng ngại chường cái bản mặt dơ ra. Vậy để tụi tôi làm thịt xếp lên dĩa gọn gàng, dao nĩa, muỗng đũa đầy đủ, máu tươi vắt để trong bình có quai, ly tách đàng hoàng cho, bề nào cũng lịch sự hơn là cào hốt chứ hả? Hè hè hè.

Hết hồi một.
---------------------------------------------

Hồi hai: Quỷ xanh trời Tây lên đường. 

Trước khi phương nam mọc quỷ đỏ thì phương Bắc và phương Tây đã có quỷ từ lâu rồi, thật ra cái lò sinh quỷ ở đó mà ra.

ĐỂ ÔN LẠI CHUYỆN XƯA MỘT CHÚT

Cái bánh máu thịt tươi của dân đen khắp nơi trên thế giới nó bốc mùi tanh tưởi ghê rợn nhưng bọn quỷ xanh đỏ thì lại thấy nó “thơm phưng phức”.

Ở đâu đó bên trời Tây, hội nghị bàn méo giữa bầy hổ báo quỷ đang diễn ra. Trước khi tiết lộ một số phần bị lọt ra ngoài của biên bản hội nghị đó thì để giải thích cái gọi là bàn méo đã. Sở dĩ nó méo vì ngồi xung quanh bàn gồm nhiều thế lực với độ mạnh yếu khác nhau, nên cái bàn nó méo theo độ mạnh của thế lực, vậy thôi chứ không có gì huyền diệu ở đây cả. Mấy con quỷ da trắng hay còn gọi là quỷ xanh vì nó mặc áo màu xanh, nó bảo màu xanh làm tôn nước da trắng của tụi nó, bàn thế này:

“- Mẹ bà thằng quỷ đỏ đầu sỏ bên nước Lồng Đèn có số hưởng, cả tỉ dân, biết cơ man là máu thịt tươi. Lại còn cái xứ Á châu nói chung, giời ơi là giời, mùi máu thịt tươi nó bốc qua tận trời Tây, sao chịu nổi chứ. Trong khi đó, tụi mình ở đây ngày càng khó kiếm ăn, cái thứ dân ngu khu đen da trắng được đằng chân lên đằng đầu, bắt đầu mọc nanh hết rồi. Không thể để tụi quỷ đỏ nó ăn sướng một mình được. Tới và đòi chia phần đi. Nào tụi bây, nhất trí không?

- Nhất trí, nhất trí!

- Được, chuẩn bị mặt nạ đi nào.

- Đây là mặt nạ công bình bác ái, đây là mặt nạ dân chủ, đây là mặt nạ nhân quyền,...

- Nào các anh em quỷ hãy nghe hiệu lệnh:

- Nghiêm. Đeo mặt nạ vào, đeo. Á châu, quay. Bước đều, bước. Máu thịt, máu thịt, máu thịt. Máu thịt, máu thịt, máu thịt,...”

Xong hồi hai.
-----------------------------------------------

Hồi ba: Quỷ đỏ phương Bắc không phải hạng vừa đâu. 

Đầu sỏ quỷ đỏ phương Bắc vừa chỉ tay về phương Tây vừa tru tréo:

- Tổ cha bọn quỷ xanh phương Tây, muốn ăn cỗ của ông đâu phải dễ. Ông mày đang bệnh cả cân nhưng thủ đoạn có thừa nhé. Tới đây đi rồi biết ông mày thâm độc đến thế nào. Gì thì gì chứ cái thứ thèm thịt khát máu thì cũng một rứa cả, ruột gan mày tanh hôi, thúi tha thế nào ông mày cũng suy ra được hết, vì ông mày cũng thế cả mà. Giấu được ai, gạt được ai? Tụi bây còn phải đeo mặt nạ chứ ông mày đếch cần nhé, chỉ tổ vướng víu, nhưng ông mày sẵn sàng sắm cái mặt nạ để đeo vào mà Tây du qua nhà của tụi bây. Tụi bây đi bỏ nhà trống thì coi chừng ông đấy nhé.

Nói xong, nó quay vào chỉ tay ra lệnh cho bọn thuộc hạ:

- Tao mà phát hiện ra đứa nào phản phúc là chết mẹ đứa đó nghe chưa. Á châu là của Đại Lồng tao. Đứa nào phục tùng Đại Lồng thì tao sẽ cho liếm máu thừa, ăn xương cặn; đứa nào làm phản thì tao sẽ trừng trị thẳng tay. Biết nghe lời tao, sau này được thế chúng ta sẽ giành luôn cả thế giới về cho Đại Lồng, lúc đó tụi bây tha hồ chén thịt uống máu dân đen ở khắp Địa Cầu này. Ha ha ha ha, ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha ha ha ha,... ... ... hụ,... hụ hụ,... hụ hụ hụ, hụ hặc hộc hẹc,... khọt khẹt khịt khịt khịt khụt khợt khậc kẹc kẹc,... Mẹ bà, ho với chả hen!

Xong hồi ba.
-------------------------------------

Hồi bốn: Phải chia thôi

Quỷ xanh trời Tây ồ ạt tiến quân trong lúc quỷ đỏ đất Bắc đang lâm bạo bệnh vì hút thuốc phiện. Thôi rồi người ơi! Cái số nó nhọ mà, chịu! Ta nói, con quỷ đỏ phương Bắc nó muốn tan tành, nó kêu la thảm thiết. Nhưng cốt nó đâu phải vừa, nó tru lên ghê rợn, dốc hết sức, dám chặt chém chính mình để thoát khỏi sự bủa vây của quỷ Tây phương. Cuối cùng có gượng lại được. Mèn đét ơi, quỷ đỏ phương Bắc đã ác nay lại còn ác hơn. Khoác lên người tấm áo choàng đỏ thấm đẫm máu của chính mình, quỷ phương Bắc đã trở lại võ đài. Mấy đứa đã từng theo Tây phản nó thì ôi thôi, không chỗ dung thân, không chỗ chôn thây.

Bọn quỷ xanh trời Tây ăn nhiều máu thịt tươi lâu năm nên bị ung thư. Lát nói.

Trong khi đó ở phương nam vẫn còn mông lắm, nhưng cái nanh quỷ nó manh nha rồi. Một giọt máu đào sẽ rơi trúng cái nanh, và thế là quỷ đỏ sẽ trổ mòi.

Cái mòi đó có phong cách rất là “sáng tạo”. Nửa đỏ, nửa xanh, chính giữa là ngôi sao vàng. Mèn ơi, đâu có dè nó “thâm” dữ vậy. Nửa là nó theo quỷ xanh, nửa là nó theo quỷ đỏ, đổi lại nó được làm quỷ vương xứ da vàng phương Nam.

Hết hồi bốn.
------------------------------------------------

Hồi năm: Khối ung thư quân phiệt

Trời Tây quỷ xanh lộng hành, chia bè rẽ phái, ăn nhiều thịt và máu tươi nên bị ung thư. Khối u đầu tiên là Xúc Xích Xã, nó đòi:

- Số tao số siêu nhân, phải làm ông cố nội thiên hạ mới đúng vị thế.

Cũng Tây, nhưng Tây Bắc, Đại Bàng nói:

- Không có tao làm gì có mày, ăn nói trịch thượng hả?

Cũng Tây, nhưng ở mạn Đông, Gấu Bắc Cực nói:

- Đại Bàng đã nói vậy rồi thì cho mày chết luôn.

Tây phương phẫu thuật khối u Xúc Xích Xã. Triệt để hay chưa thì hậu xét, nhưng tạm thế.

Xong hồi năm.

--------------------------------------------------

Hồi sáu: Quái thai cộng sản và sự trỗi dậy của quỷ đỏ phương Bắc trong chiếc áo mới.

Anh Gấu tham chiến lậm quá, diệt Xúc Xích Xã xong mà cứ ôm khư khư nửa mảnh nước Xúc Xích. Gấu giải thích:

- Cái nước đi từ Á sang Âu, từ Đông sang Tây, bự chà bá thế này mà phải ngồi chiếu dưới thì hỏi có chịu nổi không. Không.

Gấu tự hỏi, tự trả lời luôn. Đại Bàng thấy mào tạo phản nên dằn mặt:

- Nhìn gương thằng Xúc Xích đi.

Gấu đáp:

- Tao muốn lâu rồi, dám tế hàng chục triệu dân đen Gấu thì biết rồi đó. Ý đã quyết.

Gấu Bắc Cực coi như bước lên vũ đài tranh hùng với các con quỷ xanh Tây phương còn lại mà dẫn đầu là Đại Bàng, nên Đại Bàng là con quỷ phải hy sinh thôi, để cho đáng với cái thế làm anh hai. Dân đen Đại Bàng bị đem ra hiến tế.

Ở phương Nam, quỷ đỏ thấy Gấu mạnh nên yêu lắm, nguyện hiến tế hết cả con dân Hai Lúa, Ba Lúa, Bốn Lúa cho nó để la liếm chút cặn bã máu thịt được quăng cho.

Đại Bàng thấy vậy bèn đánh hôi. Bàng cho đúc mặt nạ thiệt là đẹp đeo vô, xức nước hoa thơm phưng phức, súc miệng sạch sẽ, tẩy răng trắng hơn tuyết, uốn cái lưỡi cú diều lừa gạt dân Hai Lúa. Hai Lúa trở thành tiền đồn chống quỷ đỏ và họ chống rất tốt, nhưng ngặc nỗi họ dùng thuốc diệt quỷ bảy màu nên quỷ đỏ bị diệt thì quỷ xanh cũng bị luôn, vậy là không trúng ý Đại Bàng, nên Đại Bàng phải tính kế khác.

Cùng lúc đó Lồng Đèn đỏ treo cao, nổi lên làm quỷ phương Bắc trong màu áo đỏ đã lâu nhưng vẫn phải đi cà nhắc, nhân lúc hửi thấy mùi máu tươi của dân Nam mà Đại Bàng mời nên bừng bừng khí thế như có siêu mãnh lực. Số là Lồng Đèn thèm máu dân Nam từ lâu nhưng hàng ngàn năm qua cố húp mấy lần mà chưa trọn vẹn phần ngon nhất, lòng còn ức lắm, thề phải chiếm được hết đất phương Nam mới hả dạ. Nay Đại Bàng có nhã ý hợp tác thì ôi thôi, bệnh gì cũng qua.

Lồng Đèn hất Gấu Bắc Cực ra khỏi Cánh Đồng Lúa, giành quyền sinh sát dân đen Hai Lúa. Gấu Trắng bị vần chịu không nổi, đành lui về hậu trường dưỡng sức. Bức tường Berlin sụp đổ là chấn động vang dội, cả thế giới ngỡ ngàng và vui mừng tiễn con quỷ đỏ bự chà bá đi xuống địa ngục, nhưng thực chất là đi vào cánh gà thôi, số đang nhọ nên tạm không dám ra võ đài nữa.

Nhưng ở đất phương Nam, trời ơi có thấu chăng, biết bao là máu thịt của dân Việt Miên Lào!

Hết hồi sáu.
-----------------------------------------------

Hồi bảy: Chia cái bánh

Cái bánh nô lệ được làm từ máu thịt của dân đen khắp nơi trên thế giới đến hồi phải tính lại.

Kể từ khi Xúc Xích Xã bị ra rìa, giới quỷ thấy cần phải chia lại thế giới, mà thực chất là cái bánh nô lệ, vì thế giới trong mắt bọn quỷ là miếng ăn mà thôi. Chúng nó thấy cần phải có luật để làm quỷ, chứ không phải lơ mơ từ đâu nổi lên rồi đòi ăn chia với quỷ lâu năm là không được. Vậy là Liên Hiệp Qủy ra đời mà Hội đồng bảo an là ai, thì đây: Đại Bàng, Sư Tử, Dê, Gấu và Lồng Đèn.

Trước đó cái bánh bị chia khác lắm, nhưng sau nhiều cuộc bể dâu ở nhiều nơi trên thế giới thì giờ chính thức là do năm con quỷ đó đang cầm đầu. Trong đó, Đại Bàng, Sư Tử, Dê mặc áo xanh. Lồng Đèn mặc áo đỏ. Gấu ở tận cực Bắc trời rất lạnh nên mặc áo hai da xanh và đỏ đủ dày để giữ ấm. Vui vui Gấu lộn màu xanh ra ngoài, buồn buồn Gấu lộn màu đỏ ra ngoài.

Cái bánh đã chia rồi, mà tuy bị thương nặng nhưng khéo xử sự nên Gấu không mất phần, nhưng dĩ nhiên cũng không mạnh miệng như bọn thắng cuộc được.

Sau khi Gấu bị trọng thương, Lồng Đèn hả hê húp lấy húp để cái phần máu thịt của dân đen phương Nam mà giờ đã vượt ra ngoài tầm với của Gấu dù vẫn còn ráng lấy ngón út neo lại cho có hơi Bắc Cực ở đó.

Đại Bàng thắng lớn nhưng phải trả giá, cái mặt nạ bị rớt ở Cánh Đồng Lúa nên trí thức khắp cả thế giới nhìn ra và vì lẽ đó mà Đại Bàng bị choáng váng, ảnh hưởng nặng đến các kế hoạch lừa gạt sau này.

Dê sau nhiều cuộc chinh chiến, cái thân chẳng còn lại gì, xách cái đít không về cố quốc quyết làm lại, lòng thì oán và ghen tức với bọn quỷ kia lắm.

Sư Tử kể từ thời “Mặt trời chưa bao giờ lặn trên đất của Nữ Hoàng” rút được nhiều kinh nghiệm: ăn đêm, ăn từ tốn, ăn chắc nên tuy ngoài mặt không rực rỡ như Đại Bàng nhưng bên trong rất thừa mứa, với lại rất là có phong cách quý tộc của quỷ xanh Tây phương.

Nói chung, bọn quỷ lộng dã trên thế giới đã lâu, chúng đánh vào chỗ thiếu thông tin, nhẹ dạ, tốt bụng không đúng chỗ và ngây thơ chính trị, cùng những tính xấu như ích kỷ và hèn nhát của con người mà nô dịch họ. Dê đến Cánh Đồng Lúa bèn chia ba để trị cho dễ; Sư Tử cũng muốn chia hai nước Lúa để tiện thò thọc; Đại Bàng cũng thích phân nước Lúa làm hai cánh giống như mình vậy, tức có tả có hữu rồi cùng chia lợi thôi; Gấu và Lồng Đèn có cái đặc điểm của quỷ đỏ là muốn hết cả, chỉ tội kham không nổi mới phải chia.

Nhưng “mưu sự tại quỷ mà thành sự không tại quỷ”. Cuộc đời muôn hình vạn trạng khó lường, vạn vật đến chỗ cùng thì phải biến.

Hết hồi bảy.

Hết chương 1.