Tuesday, September 15, 2015
Bầu trời - Từ một góc nhìn lên bao la
Mỗi lần nhìn lên trời thấy nó cao xanh là thấy thích thú. Hôm nào đó canh bầu trời đẹp đẹp thì ngước lên ngắm một hồi để cảm nhận sự bao la của nó, chụp vài pô để dành, mỗi khi thấy tù túng thì đem ra coi để có cảm giác tự do trở lại.
Tấm này là lúc trời trưa nắng, có nhiều ánh sáng.
Dưới đây là bầu trời buổi sáng, nhìn như sắp có thần tiên nào xuất hiện vậy.
Nhìn qua ảnh sẽ khó thấy cảm giác phóng khoáng vì ảnh không có đủ độ rộng, phải tưởng tượng thông qua những bức ảnh này một bầu trời bao la đến thế nào mới thích.
Một góc nhà quê được có cái bầu trời làm thuốc, lẫn vài áng mây xám mờ mờ cho thêm phần hồi hộp. Nhưng hôm đó không có mưa. Cái hay là ở chỗ mây xám bay thấp ở dưới, nó kéo tới rồi tan đi, để bầu trời xanh với mây trắng kết mênh mang ở phía trên cao lộ ra, giống như cảnh tà khí bị xua tan để chánh khí hiển lộ vậy.
Cố tình để cái mái nhà xen vào để làm tương phản giữa cái giới hạn và cái mênh mông, giữa cái bị khuất bóng và cái đầy ánh sáng, giữa cái gần với cái xa vời vợi, và để cảm thấy có một sự nối kết nào đó giữa ta với cái tuốt trên cao đẹp đẽ kia.
Tiếp tục với bầu trời buổi trưa. Có nhà, có cây, có bầu trời với chân mây trắng bồng bềnh, lên cao thấy xanh và nắng. Nhìn bầu trời bỗng muốn đi biển chơi quá.
Vì nó mang đến cảm giác khao khát khám phá và chinh phục.
Và khiến con người thấy thêm sẵn lòng để vượt qua thử thách, giống như cảnh mây đen tan hoặc bay đi chỗ khác trả lại bầu trời cao xanh bao la vậy.
Mùa thu là mùa trời đẹp, nắng thì nhiều và trong, trời thì cao và xanh, mây thì cao và trắng. Mưa và mây xám không phải ở miết nên không thành vấn đề. Vậy mùa thu, ngắm trời mây là hảo ý lắm. -/
Saturday, September 5, 2015
6
Một ngày như mọi ngày qua đi,
Tư tưởng ngâm lâu có sá chi.
Hỏi rằng lẽ sống là gì vậy,
Thưa ta cái chết nó lầm lì.
Sao không một cú chơi xả láng
Dẫn hết máu tươi chẳng hề chi.
Trót duyên với nợ cùng ta đó
Thì cứ theo đi chứ tiếc gì.
--------------------------
07/04/2011
2
Ta hỏi trời cao liệu có hay,
Bao lâu ta thoát khỏi kiếp này.
Chả lẽ sinh ra là phải sống,
Sao không liều chết kiếm cơ may?
Lòng mang khối nặng vai khôn vác,
Tâm gánh nỗi niềm trí bó tay.
Ta tiếc tình ta dào dạt quá
Mà thân bé nhỏ khó vun đầy.
-------------------------------
18/08/2010
3
Cũng một kiếp người có khác ai
Sớm hôm trăn trở tháng năm dài.
Ngán thời tín nghĩa hao mòn quá,
Chán cảnh nhân gian đấu đá hoài.
Bản ngã lê thê đi khôn dứt,
Tha nhân lủi hủi bước miệt mài.
Khôn may liệu khỏi vòng sinh tử
Cho thế sự đây lắm bi hài?
----------------------------
18/08/2010
Friday, September 4, 2015
Tính toán hay là yêu
Làm gì có tình yêu nào lại ở cùng chỗ với sự tính toán. Nơi nào có so đo thiệt hơn, nơi đó không có tình yêu ngự trị.
Một cô gái cầm trên tay thông tin về hai anh chàng đem đến cho ông thầy bói xem nên chọn anh nào để … tìm hiểu. Ông thầy bói đạo mạo phán một câu: lấy người mình yêu, chứ lấy vì tốt số thì đừng lấy. Ái chà, tôi thích cái ông thầy bói này rồi đấy. Ông ấy nói một câu làm kẻ như tôi thấy hả dạ hết sức.
Một anh chàng sau khi lấy vợ, ít lâu, phát hiện vợ mình bị tâm thần và cảm thấy cay đắng (cho mình) vì đã lấy phải một người như thế. Tôi cược là anh này chẳng yêu gì cô vợ mà vẫn lấy vì cô ấy đã tỏ ra rất hợp gu của anh…trừ việc bị tâm thần. Tôi toan cho gã này một tí tội nghiệp thì lại thôi vì anh ta đang cay đắng mà nay thêm tội nghiệp nữa thì nguy mất.
Tôi đồng ý rằng chúng ta đều tính toán cho việc của mình nhưng chúng ta cũng có khả năng yêu thương và đó lại là bản năng của loài người vậy. Hai điều đó thì không đồng hành với nhau được. Yêu là không tính toán so đo, tính toán so đo là không yêu. Người ta có quyền chọn một trong hai nhưng chọn rồi thì phải chịu. Yêu mà sai lầm thì không hối hận, chứ tính toán quá trời mà rốt cuộc lại sai lầm thì quả là đau khổ. Hay da! (lắc đầu 2 cái). -/
Subscribe to:
Posts (Atom)