Sunday, December 20, 2015

Ung thư tâm trí


Chúng ta đang sống trong một thời đại và ở một đất nước mà mối lo bệnh ung thư luôn treo lơ lửng trên đầu của bất kỳ ai. Khi nhìn vào thực tế cuộc sống, ta hãi hùng vì chất độc có ở mọi nơi. Không hẳn là ăn hay uống vào là chết liền nhưng là thứ hóa chất mà ngày đêm nạp vào cơ thể và ở lại đó cho đến khi "đủ đô" thì phát bệnh, hoặc một khi đã vào cơ thể dù ít đi nữa cũng làm cho nó bị "bấn loạn" vì quá mệt mỏi trong việc sữa chữa những thứ dù ít nhưng thường xuyên đó từ những lựa chọn sai lầm của cái miệng, nên đã "tắc trách" trong một nhiệm vụ nào đó, và hậu quả là một tế bào bệnh hoạn xuất hiện. Từ tế bào này, nó đẻ ra "con đàn cháu đống" của nó, đó là lúc cơ thể nổi lên một "tập đoàn" mà vẫn hay gọi bằng cái tên "trìu mến": ung thư.

Có bệnh ung thư nào dễ chịu hay đỡ hơn bệnh ung thư nào không? Ung thư gan và ung thư phổi, cái nào đỡ hơn? Đỡ ở đây là hiểu theo nghĩa toàn diện. Hay ung thư tim và lá lách, hoặc giữa lưỡi và đại tràng, hoặc giữa da và máu,… hay ung thư bao tử, ung thư xương, ung thư vú, ung thư tuyến tiền liệt, ung thư tử cung, cái nào đỡ hơn?

Nếu như trả lời rằng bệnh ung thư nào cũng nguy hiểm và nếu không chữa trị kịp thời đều dẫn đến cái chết cả thì hẳn chúng ta cũng nên lo nghĩ cách chữa một căn bệnh mà theo tôi thấy, nó cũng đáng xếp vào hàng ung thư lắm, đó là ung thư tâm trí.

Ung thư tâm trí


Hiện tại, y học chưa công nhận bệnh này nhưng có lẽ nên sớm cho nó vào danh sách và bàn chuyện trị nó như là một loại ung thư đi, vì một khi tâm trí mà bị ung thư rồi thì như mọi ung thư khác, nó sẽ di căn đi khắp nơi trong cơ thể chúng ta. Xin hãy khoan phản đối việc tâm trí và cơ thể là hai đối tượng khác nhau mà hãy bình tâm ngẫm nghĩ mà xem, chẳng phải con người là một thể thống nhất và thân xác với tâm hồn luôn song hành trong một đời người đó sao? Nếu tâm trí mà bấn loạn thì ăn có ngon không? Nếu ăn không ngon tức là hệ thống tiêu hóa sẽ kém đi vì cái khâu đầu vào đã bị vấn đề rồi, sau đó sẽ đến các chức năng khác bị loạn theo, không tin thì hãy hỏi ông bà lương y nào để họ giải nghĩa cho hiểu sự liên đới của toàn bộ cơ thể người với nhau.

Con người lo lắng các thứ thực phẩm ngày nay chứa quá nhiều hóa chất độc hại và dễ gây bệnh ung thư cho họ. Rõ ràng là rất đáng lo chứ. Nhưng sao họ không lo cho cái tâm trí của mình cũng đầy rẫy nguy cơ bị ung thư? Có lẽ có những người cũng lo nhưng số này bảo đảm là số ít. Chỉ cần nhìn vào thực trạng xã hội ngày nay là đủ thấy tâm trí con người ta đã bị ung thư nặng đến cỡ nào rồi. Những suy nghĩ bệnh hoạn xâm chiếm vào đầu óc, rồi làm ổ trong đó, tiếp tục dùng cái ổ đó để đẻ ra những suy nghĩ bệnh hoạn và tiêu cực giống như nó nữa, sau đó nhờ vào cái miệng và tứ chi của người đó mà lan truyền mầm bệnh đi khắp nơi, tức là bệnh ung thư từ tâm trí của một người đã di căn ra tâm trí của xã hội vậy.

Thường thì ung thư thân thể không có lây lan, ai bị nấy chịu, nhưng ung thư tâm trí thì nguy hiểm hơn nhiều, nó lây được. Khi một người bị ung thư tâm trí, họ sẽ, như đã nói ở trên là, dùng cái miệng và tứ chi để truyền bệnh đi mà nếu ai sức đề kháng yếu thì nhiễm và bị bệnh ngay. Cộng thêm trong thời đại lan truyền thông tin, đặc biệt là những thông tin từ cái tâm trí bệnh hoạn, nhanh và rộng như gió thế này thì quả thực là ung thư tâm trí đáng là một mối nguy hiểm lớn. Có lẽ không ngoa nếu phán rằng nó còn đáng lo hơn ung thư thân thể. Chưa nói đến việc, cái thân xác con người dù tồn tại lâu cỡ nào cũng có ngày phải bỏ lại mà thôi, trong khi tâm trí sẽ tiếp tục hành trình của nó. Thử tưởng tượng cái tồn tục đó bị bệnh mà xem, nó sẽ mang cái gì nếu không phải là bệnh vào sự tiếp nối?

Cái gì gây ra ung thư trong tâm trí


Ung thư tuyệt nhiên là chết chóc. Ai phản đối điều này có thể dừng đọc, còn nếu đồng tình và hứng thú thì hãy tiếp tục.

Vì ung thư là chết chóc nên bất cứ thứ gì đi ngược lại sự sống cũng đều có thể là mầm mống của ung thư. Khi quan niệm về ung thư như thế này, có lẽ đã phần nào hiểu được vì sao xưa nay người ta chuộng các thực phẩm tươi thay vì héo và hay bỏ đi cái gì ôi thiu. Dẫu có thể giải thích là do mùi vị, nhưng tại sao thực phẩm tươi lại cho mùi vị ngon hơn? Hay hiểu được phần nào tại sao người ta hay ăn chay vì sức khỏe hơn.

Cái gì gây ra sự chết chóc của tâm trí? Nếu như thân thể được nuôi dưỡng bằng thực thẩm tươi ngon, và bị bệnh khi nạp phải thực thẩm ôi thiu và các hóa chất độc hại, thì cái gì tương tự cho tâm trí? Đây là câu trả lời của người viết: cái nuôi dưỡng tâm trí là tình yêu thương.

Nếu có tình yêu thương thì tâm trí được khỏe mạnh và lớn lên, nếu không có tình yêu thương thì nó sẽ bệnh hoạn và ngày càng lụn bại. Khi tâm trí bị bệnh thì như đã nói ở phần đầu, nó thực sự là một nguy hiểm không chỉ riêng cho cái tâm trí đó mà còn cho cả những tâm trí yếu ớt khác ở gần hoặc trong tầm ảnh hưởng nữa.

Nếu người đọc cũng đồng tình với người viết về những xác quyết này thì có thể cùng nhau kết luận một câu rằng: cái gây ra ung thư cho tâm trí chính là sự thiếu vắng tình yêu thương của nó.

Để cụ thể hơn, khi không có tình yêu thương hiện diện thì cái gì sẽ chiếm ngự? Những cái đó sẽ được gọi là nguyên nhân gây ra ung thư trong tâm trí, bởi nói không có tình yêu với nói có sự hiện hữu của những cái đó đều là ám chỉ cùng một sự việc mà thôi. Vậy cái chiếm ngự tâm trí khi không có tình yêu cũng chính là cái gây ra ung thư cho nó.

Chúng ta dành thời gian để kiêng khem đủ thứ nhưng lại thả cho tâm trí bị hoành hành bởi những thứ bệnh hoạn đó thì quả là bỏ con tôm bắt con tép. Vì nếu tâm trí bị bệnh thì cơ thể cũng sẽ bị bệnh theo, nhưng nếu tâm trí khỏe mạnh thì cơ thể sẽ được "cố vấn" bởi một cái trí minh mẫn về chống đỡ với bệnh tật cũng như phòng ngừa. Huống chi, một người biết nhìn xa trông rộng lại ôm lấy cái thân thể mà bỏ mặc cái trí hay sao?

Dối trá là một căn bệnh ung thư nguy hiểm


Người bán rau trồng riêng luống rau cho gia đình, còn rau bán ra chợ thì xịt thuốc thoải mái. Người bán thịt, làm xong miếng thịt rồi chẳng dám ăn nữa. Người bán rau ăn miếng thịt đó, còn người bán thịt thì ăn luống rau thuốc đó. Nhưng họ biết hết, họ biết là họ hại lẫn nhau nhưng vẫn làm thế.

Tôi nhớ một lần nọ cãi nhau với cô bạn cùng lớp, lúc đó cả hai cũng cỡ 19, 20 tuổi gì rồi. Chuyện xoay quanh việc phun thuốc vào rau mặc dù biết là độc hại, rồi bán ra chợ và mặc cho dân tình mua và chuốc họa vào thân. Tôi thì không ủng hộ hành động nói trên và bày tỏ quan điểm là phải ngưng lại, dù có chết đói. Cô bạn kia thì lại khác, bảo rằng nếu không làm thế thì làm sao bán được, mà nếu không bán được thì sẽ không có tiền và không tiền thì chết đói. Thật ra vấn đề không đến nỗi cực đoan như hai quan điểm trên nhưng vì cuộc đấu khẩu đã đẩy hai trường hợp đó vào trạng thái là: thà chịu chết chứ không hại người hay là thà lợi mình hại người còn hơn. Cô kia nhất quyết chọn thà lợi mình hại người chứ không thể chịu chết được. Cô đem cái quyền sống của mình để biện hộ cho hành vi của cô, rõ ràng là cô có quyền sống chứ, nhưng người khác thì sao, chả lẽ họ không có quyền sống? Tôi không hiểu tại sao một sinh viên, thường được gọi là trí thức trẻ lại có thể suy nghĩ như vậy, nhưng khi người ta đã quyết thì đành chịu. Bây giờ nhớ lại, có lẽ nhà cô ấy trồng rau theo kiểu đó để bán chăng? Và lúc đó, tôi đã vô tình "chọc" vào "điểm nhiệt" của cổ mà không hay?

Đáng nói hơn là câu chuyện kia diễn ra vào đúng bữa trưa và tất cả chúng tôi đều đang ăn, những món ăn được làm từ thịt cá và rau củ quả. Tôi tự hỏi, nếu như cô kia đã nghĩ như thế thì sao cô vẫn mạnh miệng ăn những thứ thức ăn trên? Cô không nghĩ cái cô đang ăn cũng được chế biến từ sản phẩm thô do những người nông dân nuôi trồng theo cái kiểu lợi mình hại người mà cô đã bảo vệ đó chăng? Nếu cô phun thuốc được thì người ta cũng vậy, nếu cô làm ăn theo kiểu kia được thì người ta cũng vậy. Và thế là hại nhau cả rồi, mà tại sao vẫn tiếp tục cái lối sống đó? Chỉ vì khuất mắt nên hết còn hãi hùng phải không? Chấp nhận cho người ta đâm sau lưng mình để mình được đâm sau lưng họ lại. Tôi không thể mô tả khác hơn tình trạng này.

Một câu chuyện khác, hôm đó cô gái cùng phòng với tôi được cho một trái quýt, sau khi nhìn ngắm nó một hồi và bàn tán về nó xong, chúng tôi đều nghi ngờ rằng nó đã bị tẩm thuốc và không nên ăn. Cái đáng nói là cô gái đó đã đem trái quýt cho lại một người mà cô gọi là bạn chỉ vì…bỏ thì uổng, mặc cho tôi hết lời khuyên nhủ rằng không nên tí nào. Quả là một "tình bạn đẹp"!

Chúng ta không biết mình đang hại nhau, chúng ta bọc đường những thứ độc địa và đem đổi chác với nhau, đứa nào ngủm trước thì ráng chịu. Đây là một lối sống dối trá, không thể nói khác được, vì chúng ta biết là nó cũng độc nhưng chấp nhận vì chính ta cũng không hơn. Chúng ta che mặt để giao tiếp với nhau, bịt tai để trộm chuông. Nếu không làm thế thì chúng ta không tin rằng mình sống sót được và nếu vậy thì còn tâm trí đâu mà nghĩ đến tâm trí nữa, nhưng nếu làm thế thì chúng ta cũng định án tử cho chính mình cả về tâm trí lẫn thể xác.

Khi tôi 19, 20 thì tôi còn cãi với cô bạn kia, nhưng bây giờ thì tôi không còn muốn cãi nữa. Vì nếu tôi không có giải pháp nào để thay đổi thì cãi nhau có thay đổi được gì đâu? Tôi chỉ muốn nêu lên một nguyên nhân mà vì nó chúng ta đã tăng nguy cơ bị ung thư lên đến mức báo động. Bắt đầu bằng sự dối trá trong tâm trí, chúng ta phải đánh lừa chính mình và mọi người để sống qua ngày. Nếu dám nhìn thẳng vào hiện thực thì chắc chẳng ai dám ăn uống hay vui chơi gì nữa vì ở đâu cũng bẩn thỉu và độc địa, cả về vật chất lẫn mối quan hệ. Sự dối trá không ở trong tâm trí của riêng ai, một khi nó đã hình thành nên khối u của mình, nó sẽ di căn đi khắp nơi và lây lan nữa chứ. Với một xã hội như thế này, thì nguy cơ ung thư thân thể sẽ còn cao hoài. Chúng ta không chấp nhận dối trá hiển hiện quá lộ liễu, mỗi lần như thế chúng ta đều lên án và chửi dữ lắm, cũng giống như cơ thể chúng ta không chấp nhận tế bào ung thư và vẫn tìm cách loại bỏ bó ra khỏi cơ thể vậy. Nhưng giống như cơ thể có thể bị khuất phục bởi bệnh ung thư, tâm trí chúng ta cũng đã để do dối trá chiếm ngự và điều khiển nếu nó khuất mặt chúng ta dù bằng suy luận chúng ta vẫn có thể biết được. Khi đó, chúng ta nói tâm trí đã bị ung thư vậy.

Trở lại câu chuyện về cô bạn cùng lớp nọ, tôi tự hỏi liệu có cần phải cực đoan đến như vậy, rằng nếu không làm thế thì mình chết hay không? Tôi không biết, nhưng tôi có cảm giác chúng ta đang coi nhau như kẻ thù. Có thật là chúng ta là kẻ thù của nhau không? Hay đều là nạn nhân của cùng một kẻ thù mà do chính sự dối trá của chúng ta góp phần tạo ra môi trường cho nó chiếm quyền điều khiển chúng ta? Có lẽ tôi có thể khẳng định điều này dù chưa chứng minh được, rằng một người cho rằng nếu không làm vậy thì mình sẽ chết sẽ không bao giờ tìm ra cách để thay đổi được tình trạng này của xã hội, vì khi họ chọn cách lợi mình hại người rồi thì khi nào còn lợi được họ vẫn tiếp tục, vì lấy đâu ra cái động lực để họ phải thay đổi, sự sống của họ đã được bảo đảm rồi mà, dù chỉ là trên một thứ lý thuyết bấp bênh. Nhưng một người chọn thà chết chứ không hại người sẽ bị đặt vào tình trạng phải giải quyết vấn đề và phải nghĩ ra được cách vì bây giờ vấn đề là an nguy của chính họ. Có thể họ sẽ chịu chết, có thể họ sẽ cố gắng nhưng không thành, nhưng phải là một người chấp nhận cái khó về mình như vậy mới có đủ tố chất để thay đổi xã hội.

Nói đến đây, tôi không có ý dụ các bạn nghĩ rằng tôi có thể thay đổi xã hội vì chuyện đó có gì ghê gớm đâu mà phải dụ. Có thể với làm nên chuyện là hai việc xa nhau như nước Việt Nam và Hoa Kỳ vậy (so sánh hơi mắc cười nhưng thôi tạm vậy). Tôi chỉ muốn nói rằng, những người như thế, mà thật ra là có rất nhiều ngoài kia, mới có thể làm nên cái gì đó mà thôi. Bởi vậy, dù có khó khăn thế nào, và dù có đang bị bệnh ung thư đi nữa thì cũng phải tìm một cách thể chữa cho mình và cho mọi người. Nhiều kẻ trong chúng ta cũng không tránh khỏi dịch bệnh này, nó có tuổi đời và lịch sử hoành hành cả ngàn năm rồi, chúng ta đừng hòng miễn nhiễm với nó, trừ một số ít người theo kiểu "giáng trần" như Phật, Chúa, hay Krishnamurti chẳng hạn. Cái chúng ta cần làm là chữa lành nó trong tâm trí của mình và giúp người khác.

Vô cảm cũng là một căn bệnh ung thư của tâm trí


Thật ra, vô cảm đối với tâm trí giống một cục chai trên cơ thể vậy, nó ở đâu thì ở đó ít nhạy cảm lại, càng chai thì càng không cảm gì luôn. Nếu cái chai đó là dành cho tâm trí thì có khác chi bệnh ung thư? Vì thứ nhất nó làm cho tâm trí bớt sinh động (chai mà), mà cái trí bớt sinh động tức là cái trí chậm chạp, tức là nó sẽ không đủ nhanh nhạy để đón nhận những thứ tươi mới nữa, và nghĩa là nó phải chịu đựng nhiều thứ cũ kỹ mà nói theo ngôn ngữ của ẩm thực là ôi thiu vậy. Đến đây đã nghe mùi của chết chóc xuất hiện, mà chết chóc sẽ kéo theo ung thư vì chúng là thầy trò của nhau.

Vô cảm là một khối u của tâm trí nguy hiểm không thua kém gì so với dối trá. Thật ra chúng là đồng đảng vì phải đủ vô cảm mới dối trá được. Phải chịu nhắm mắt, phải chịu ngoảnh mặt làm ngơ mới dối được cái trí hay cái lương tâm vẫn còn neo một cái răng đương lung lơ của mình. Thật cũng không khó tìm một người có cả hai thái độ sống như trên, nhưng cũng khó tìm một kẻ nào mà chỉ có một trong hai vì nếu một thứ hiện diện thì trong thời gian ngắn thứ kia sẽ đến nhập hội.

Nhưng cái gì gây ra những cục chai đó trong tâm trí vậy? Có lẽ nỗi sợ hãi là một nguyên do. Người ta sợ quá nhiều thứ và kết cục là cứ để mặc cho nó tiếp diễn vì đụng tay vào đồng nghĩa với bất an và hiểm nguy. Bất an và hiểm nguy không chỉ về mặt thân thể mà nhiều trường hợp còn là về sự phê bình của thiên hạ nữa. Chủ nghĩa anh hùng khiến người ta sẵn sàng lao vào nguy hiểm như lịch sử xưa nay đã chứng minh, nhưng nếu phải trở nên ngớ ngẩn trước mắt kẻ khác, hoặc làm đồ ngu hay thậm chí người ngoài hành tinh nữa thì ai mà chịu nổi?

Nhưng nếu chúng ta chấp nhận cục chai này thì đồng nghĩa với đầu hàng bệnh ung thư sao? Đúng vậy. Và một khi cục chai này lớn dần, mà nó chắc chắn sẽ như thế đấy, thì tâm trí chúng ta cũng sẽ trở nên ngớ ngẩn mà thôi, và cả đồ ngu nữa. Vì vô cảm quá mức khiến chúng ta hành xử mà không để ý đến mọi thứ xung quanh và làm sao một kẻ như vậy không thể ngớ ngẩn, càn dở hay ngu ngốc được? Rồi cũng như thế mà thôi.

Lối sống của chúng ta đã bị ung thư


Muốn nói thêm về bệnh ung thư tâm trí thì tới mai mốt cũng không hết mà càng nói càng sợ thêm, thôi thì đành phải giả câm giả điếc tạm ở đây vậy. Với cái tâm trí mà vướng phải hai căn bệnh trên thì lối sống phải sai lạc là điều khó tránh khỏi. Mà sai khỏi cái gì chứ? Có lẽ là sai khỏi chính nó. Chúng ta gọi là sống, nhưng với sự dối trá và vô cảm, chúng ta đang chết dần mòn mà không hay. Nói một cách thẳng thắn, khi đã thấy lối sống mà dung dưỡng sự chết chóc như trên tức là nó đã bị ung thư rồi vậy. Chúng ta lừa dối chính mình, lừa dối nhau; bỏ mặc chính mình và bỏ mặc nhau. Chúng ta đâm sau lưng nhau, nói những lời hoa mỹ nhưng lòng không thật, nhìn cảnh người khác chịu đựng mà tưởng cảnh đó sẽ tha cho mình chỉ vì hiện tại mình không rơi vào.

Tin vào việc chỉ nhìn vào góc hoa mỹ của xã hội mà nghĩ rằng sẽ an toàn ở đó trong khi không biết là những cái bẩn thỉu được mạ bằng vẻ ngoài hào nhoáng đó thôi. Những kẻ nông cạn thường bị thu hút vào những chỗ thế này. Họ nghĩ có những nơi trên thế giới là tốt đẹp và đáng sống, và họ điều khiển tâm trí để dẫn mình tới đó. Nhưng vì cái tâm trí bị dối lừa xâm chiếm nên nó đâu có đưa họ đến chỗ tốt đẹp thật sự được, mà toàn đáp vào những nơi "tưởng vậy chứ không phải vậy". Thật ra, những nơi tốt đẹp trên đời này có rất nhiều, nhưng nó thường không hào nhoáng để cho những kẻ nông cạn tìm thấy. Sự lạc quan mà do sự thật hậu thuẫn mới đích thực là lạc quan, còn sự lạc quan do dối trá che đậy thì không phải. Dối trá dắt người ta cất bước được một đoạn và bỏ mặc giữa đường, gọi là đem con bỏ chợ cũng giống như thế, trong khi đó kẻ để cho sự dối trá dẫn lối thường không đủ mạnh mẽ để tiếp tục đi mà luôn vì hãi hùng trước cảnh mịt mù rồi bỏ cuộc, tìm đường chạy về, thường là bị lạc hoặc về trong tình trạng tổn thương dữ dội, đến nỗi hình thành một khối định kiến và nhiều khi phải gọi là hận đời trong tâm trí họ. Định kiến và hận đời là hai mức độ của một căn bệnh ung thư khác của tâm trí, nguy hiểm ghê gớm không thua gì hai loại ung thư trên. Mà ngẫm đi, có bệnh nào thuộc về ung thư mà không nguy hiểm?

Chỉ thiếu vắng tình yêu thôi thì biết bao nhiêu thứ tai hại chiếm chỗ và gây đủ loại ung thư cho tâm trí. Nhưng ngặc nỗi, tình yêu là thứ không thể có bằng nỗ lực được, vậy là biết thuốc trị nhưng không biết làm sao để có thuốc. Tuy nhiên, chẳng phải khi người ta yêu là giải quyết được hết hay sao? Bữa khác sẽ nói về cái tình yêu này, nhưng báo trước là nó không phải là thứ "tình yêu hormon" đâu.

Thursday, December 3, 2015

Nhan sắc, sức khỏe và trí tuệ


Nhan sắc cũng là một tài sản quý giá, tuy vậy nó không quý bằng sức khỏe của chúng ta, và lại càng không quý bằng trí tuệ.

(Nhưng nếu có nhan sắc thì cũng "ngon" đấy ạ, he he. :D)

Mọi thứ đều thay đổi theo thời gian, nhan sắc cũng vậy. Thí dụ: khi xưa mình là con nít, mình bụ bẫm, lớn lên thì kháu khỉnh, lớn chút nữa thì dễ thương, lớn hơn nữa nhưng vẫn còn trẻ thì gọi là đẹp, đến tuổi trung niên thì thành quyến rũ, khi về già thì thành đẹp lão.

Nếu bây giờ mình chưa đẹp thì đợi đến cỡ 90 là cũng được đẹp thôi. Vì lúc đó, ai khỏe mạnh là đẹp hà, còn những đường nét trên gương mặt, mắt, mũi, vân vân và vân vân thì nhìn chung, ai cũng... nhăn và trổ đồi mồi hết, tóc tai thì bạc và thưa thớt, vú thì xệ, cơ thì nhão, dáng thì ít nhiều cũng còng, răng thì phải làm giả. Tuổi ấy mà còn mạnh giỏi, gân cốt không mỏi, ăn uống ngon miệng thì bảo đảm ngoại hình sẽ đẹp lão thôi.

Nếu sinh ra không đẹp thì cứ đợi, rồi cũng tới lúc nó đẹp, nhưng phải đảm bảo sức khỏe, giữ được sức khỏe thì mới đảm bảo sẽ có lúc đó, không giữ được thì coi như...tại bạn.

Thêm: Ai ít tức giận thì lại càng đẹp, ai ít hối tiếc thì còn đẹp hơn nữa, ai không sợ chết thì đẹp nhất.

Không phân vân giữa nhan sắc và trí tuệ vì lúc nào cũng phải là trí tuệ


Vì nhan sắc chỉ là một vẻ của cơ thể_cái sẽ bị bỏ lại ở kiếp này và tan thành tro bụi; còn trí tuệ chính là ta, ta là cái trí tồn tục đi tìm một cơ hội khác để sống. Nó giống như ta sống trong ngôi nhà của riêng mình và một ngày nọ, ngôi nhà đã "hết date" nên ta phải đi. Vậy ta mới là quan trọng chứ ngôi nhà thì không, nhưng khi ta còn sống trong nó thì vì chính ta mà ta phải bảo vệ nó, bởi mỗi lần sống, người ta chỉ có một và chỉ một ngôi nhà như vậy thôi. Ngôi nhà là sinh thể của ta, là một cơ hội mà ta có. Trân trọng từng cơ hội mà mình có được, vừa xài vừa giữ gìn. Nhưng luôn ghi nhớ: ta quan trọng hơn ngôi nhà, huống hồ chỉ là một vẻ của nó.

Đầu tư cho chính mình tức là đầu tư cho trí tuệ hay ngược lại, bởi vậy người chọn con đường này ngày càng thông tuệ ra. Đầu tư cho nhan sắc là đầu tư cho một vẻ của ngôi nhà, người chọn con đường này sớm muộn cũng phải quay trở lại con đường kia. Biết sớm đỡ mất thời gian.

Cẩn thận: Cái trí mà là chính ta không phải là "E = mcc" hay "rắn là một loài bò sát không chân", hay "năm 1945 thế chiến thứ II chấm dứt". Không phải, vì đó là kiến thức.

Không phải là xấu hay đẹp mà là ham muốn


Chúng ta có nhận ra vấn đề thực sự không nằm ở chỗ dung nhan mà chính là ham muốn của chúng ta không? Không phải vì xấu mà ta khổ, lý do khiến ta khổ là vì ta muốn được đẹp (nhưng không được :D).

Dù chúng ta cố thỏa mãn cái ham muốn được đẹp lên theo cách nào đi nữa, chúng ta luôn khổ trên con đường đó, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Có người cố làm đẹp ngoại hình, có người cố làm đẹp tâm hồn, có người cố làm đẹp cả hai. Dù thuộc trường hợp nào, chúng ta cũng khổ. Sự cố gắng để đạt tới một chuẩn mực hay một mức độ nào đó đều ẩn dụ một cảm giác rằng bản thân chúng ta khiếm khuyết. Thực ra, ý thức về khiếm khuyết khác với cảm giác về khiếm khuyết. Hai điều đó thực sự khác nhau. Ý thức là cái biết, nó là trí tuệ nên có khả năng diệt ham muốn và chấm dứt đối tượng; còn cảm giác về sự khiếm khuyết là một trạng thái tiêu cực mà không biết nó là gì, nó dẫn tới trầm cảm và sinh tâm bệnh. Cảm giác về khiếm khuyết là một kiểu của "tôi buồn không biết vì sao tôi buồn", nó là chết chóc vì nó hủy hoại tâm thần cũng là chính chúng ta. Cái sự cảm thấy nó nhưng không biết nó là gì khiến ta hoàn toàn bất lực trước nó, muốn tránh nhưng không biết đường nào mà tránh, muốn chạy thoát khỏi nó nhưng không biết nó ở đâu để từ đó mà chạy thoát, không biết nó ra sao để mà từ chối nó.

Đó, cảm giác mình khiếm khuyết giống như vậy đó. Nó đích thực là con quỷ ngụ trong chính chúng ta, liên tục cảm giác về sự bất toàn của chính mình và thôi thúc mình cố gắng thành tựu. Con quỷ khao khát. Địa ngục ở đâu, chính là đây chứ đâu.

Nhưng tại sao chúng ta ham muốn?


Thưa, có lẽ vì chúng ta ngu ạ.

:D :D :D


Wednesday, November 25, 2015

Tôi không hay đọc báo nữa


Báo chí thời nay quá ư là dối trá, định hướng dư luận và hời hợt,... Nên tôi quyết định không đọc nữa. Nhưng nếu làm thế thì khi tôi cũng chẳng biết gì cả. Thật ra, không hẳn là tôi không biết, chỉ là tôi không biết hết mà thôi, và tôi chấp nhận điều đó, vì suy cho cùng, tôi chỉ cần biết một số thứ cần thiết để làm việc muốn làm, còn đa phần những thứ còn lại, ngoài nhu cầu giết thời gian thì có nghĩa lý gì đâu vì chúng chỉ là bề nổi hời hợt của một tảng băng khổng lồ mà thôi.

Báo chí nhảm và giật gân


Nhiều người cho biết họ không đọc báo nữa vì nó quá nhảm nhí, tối ngày đăng tin của giới giải trí không. Tôi cũng cho rằng họ không đọc nữa là ý hay nhưng nếu vì lý do đó thì suy ngẫm cho cùng cũng đều do họ mà ra cả. Thấy cái tiêu đề, biết là nó sẽ đưa tin về giới giải trí và khả năng trên 90% là tin nhảm vậy mà vẫn ráng bấm chuột vô xem, xem xong rồi thì chê nó nhảm. Đã xem nó tức là cũng nhảm cỡ nó rồi, vậy mà còn bỏ thời giờ và công sức để chê nó, trong khi nó không hề mời mình làm giám khảo, vậy thì còn nhảm tới mức nào nữa chứ? Chưa kể là, người ta đăng tin mà ra tiền, vậy mà mình chê người ta nhảm; trong khi mình coi cái tin đó, chả được lợi ích gì lại còn mất tiền (tiền mạng, tiền điện), mất thời gian và nhiều khi còn chuốc bức xúc vào người, hại như vậy thì phải chê thế nào đây?

Nhiều người khác cho biết họ không đọc báo nữa vì toàn thấy tin tức giật gân về bạo lực: chém, giết, đánh lộn, lột đồ, tạt a-xít,... con chửi mẹ, cháu chửi bà,... mẹ quăng con ra cửa sổ, cha ném con xuống đất chết,... thầy cô quấy rối học sinh, bảo mẫu trấn nước trẻ nhỏ,... Thì tôi cũng nghĩ không đọc nữa chính là ý hay. Nhưng đó chính là xã hội mà ta đang sống đó, bạo lực. Chỉ có điều là tôi cho rằng báo chí đã khai thác mảng này thái quá, tương tự như trường hợp tin nhảm của giới giải trí vậy.

Nói thẳng thắn như vậy không muốn làm người đọc tự ái, mà là muốn nói với họ rằng, báo chí bây giờ hết thuốc chữa rồi, họ chỉ biết có tiền thôi, họ sẵn sàng "xé áo, tụt quần người", hay đổ dầu vô lửa cho chúng ta xem vì họ biết chúng ta hay bị mấy cái thứ đó lôi kéo, nên nếu chúng ta không tự cứu mình thì ai cứu? Báo chí sẽ tiếp tục làm tiền theo kiểu này, và tiền mà họ làm ra đó không phải vì đã mang đến lợi ích cho chúng ta mà là vì phục vụ cho những thói quen xấu và dở hơi của chúng ta. Thế thì đáng không?


Và hời hợt


Nhìn cách báo chí đưa tin và cuộc sống hiện tại của chúng ta, ai có cái đầu và một trái tim đều nhận ra rằng báo chí chỉ đưa tin, khai thác về phần nổi lềnh bềnh của tảng băng khổng lồ mà thôi. Nếu mà như vậy thì cần quái gì đến báo chí nữa, vì nếu chỉ nhìn cái phần lềnh bềnh thôi thì không nhìn cũng đâu có sao, cái phần đó nó có nghĩa lý gì nhiều cho cuộc sống của người ta chứ. Nghĩa lý gì chứ?


Lý do là vì nó quá dối trá


Đây mới là lý do chính khiến tôi không đọc báo nữa: truyên truyền dối trá. Không may, dối trá là căn bệnh ung thư, căn bệnh trầm kha, căn bệnh siêu vi nguy hiểm đã lây lan khắp mọi ngóc ngách của xã hội. Nếu như ở các nước khác, dối trá cũng là một căn bệnh, thì ít ra, họ cũng cho phép bào chế thuốc chữa lại, vẫn có những tiếng nói trái ngược mang sự thật ra ánh sáng và nó được đón nhận, được ủng hộ cả bằng luật pháp dù không hoàn hảo; thì ở nước ta việc đó phải trả giá bằng an nguy và thậm chí là sinh mạng của bản thân.

Một nền truyền thông dối trá, cổ vũ cho dối trá, lan truyền điều dối trá và ngập ngụa trong dối trá, bởi những con người không dám nói lên sự thật. Tự nhiên tôi thấy cái sự không dám ở đây nó mới đáng sợ làm sao. Không dám làm cái gì thì còn bàn sau, chứ không dám nói lên sự thật thì tôi chỉ có thể nói ngay lập tức rằng đó là cái ác. Điều kinh khủng là chúng ta có thể nhận ra nó nhưng không biết làm sao để tiêu diệt nó, hơn thế nữa là chúng ta còn đồng tình với nó vì danh lợi trước mắt nữa.

Chúng ta khuyên những người trẻ tuổi hãy dám nghĩ dám làm, hãy dám, hãy mạnh dạn, nói chung là hãy thôi sợ thất bại, thôi những điều sợ hãi đi mà hãy dấn thân, hãy dám, hãy dám, dám, dám,... hãy dám làm cái này, hãy dám làm cái kia, hãy dám khởi nghiệp đi, hãy dám vay vốn đi, hãy dám ước mơ đi, hãy dám theo đuổi ước mơ đi; dám tiến bước đi,...; nhưng thử hỏi có bao nhiêu người dám khuyên và chính bản thân họ cũng dám làm điều này: nói lên sự thật. Dám nói lên sự thật là điều căn bản nhất, nếu không làm được điều này thì không có cái dám nào có thể dẫn tới một tương lai tốt đẹp được cả.

Tôi vẫn có niềm tin rằng rồi chúng ta sẽ dám làm cái điều căn bản nhất đó. Và tôi thấy rằng chúng ta đang làm nó, từ từ, từng chút một, tinh vi và ý nhị, cẩn trọng và thăm dò, tìm một con đường, dẹp những chướng ngại, để sự thật trở lại. Và đến khi hầu hết chúng ta đều dám nói lên sự thật thì, chúng ta sẽ thấy, sự thật sẽ hỗ trợ cho những cái dám khác một cách không thể tưởng tượng được. Một xã hội được tạo nên bởi sự thật sẽ khiến cho con người giải phóng chính mình khỏi sự che đậy phù phiếm, nó khiến chúng ta thoải mái hơn khi thể hiện bản thân và chỉ khi đó chúng ta mới có thể phát triển tự do và hướng thượng được.


Và định hướng dư luận


Thông tin của chúng ta gần như phụ thuộc tuyệt đối vào báo chí, mà xui cho ta là hầu hết các loại báo chí đều bị định dạng bởi lợi ích của số ít. Số ít này nắm ngành truyền thông bằng tiền và đôi khi là...bí mật, tức là một kiểu của "tao nắm thóp mày rồi". Liệu người đọc có biết được thông tin đa chiều với cái nền truyền thông đã bị giật dây này rồi không? Hỏi tức là trả lời vậy.


Làm báo không phải chuyện đơn giản, làm báo chân chính cón khó hơn, nhiều khi không làm nổi nữa. Vẫn còn nhiều điều muốn nói, xin hẹn bài khác.

Saturday, November 14, 2015

Khi người ta quảng đại nhưng không cảm thông


Giữa cái thời đại nhiễu nhương và cái xấu tràn lan như ngày nay, nếu có ai cho đi cái gì đó đến người nghèo khổ hơn mình, hẳn là đáng quý lắm chứ, nhưng mọi chuyện không đơn giản đến vậy.

Nhiều người giàu, có địa vị xã hội cao chỉ vì họ có nhiều tiền, nhìn xuống những kẻ lao động bình dân, những người thậm chí nghèo khổ hơn họ rất nhiều và cảm thấy xót thương rồi họ tự cho mình cái quyền đánh giá và quyết định thay cho những kẻ đó. Họ nghĩ rằng những người nghèo kia hẳn là mê tiền lắm, hoặc nếu không thì cũng sẽ hí hửng lên khi được họ cho chút gì đó. Tệ hơn, họ nghĩ, và nhiều lúc họ đã quả quyết rằng những người nghèo kia có tư cách thấp hơn họ chỉ vì ít tiền hơn họ, thế là họ hành động như thể ban ơn, ban phước và trông đợi những kẻ đó mừng rỡ. Có nhiều khi họ đúng, nhưng cũng nhiều khi sai.

Thái độ đó không đợi ai phải giàu mới có thể có, mà nó vẫn có thể với bất kỳ kẻ nào có tí tiền để cho đi nhưng thiếu sự cảm thông. Sự cảm thông ở đây sẽ giúp cho người cho đi đặt mình vào vị trí của người nhận để thử nhận cái thứ mà họ sẽ cho đó. Họ có muốn nhận nó theo cách đó?

Khi người ta không có sự cảm thông, thì kẻ cho thấy mình như đứng trên cao hơn và nhìn kẻ nhận như người thấp kém hơn. Và họ cho như ban ơn, họ vờn người nhận như mèo vờn chuột để "đáng" với giá trị họ cho đi. Họ muốn cho... "có phong cách" và sắp xếp để…tạo bất ngờ. Họ xem việc đó như trò chơi, trong khi người nhận được một phen căng thẳng. Cái thú gì trong chuyện đó thế?

Việc gì phải làm điều tốt một cách khó nhọc như vậy? Sao phải tạo áp lực như vậy? Sao lại vờn kẻ nghèo khó hơn mình như thế? Sự quảng đại đích thực, lòng tốt đích thực, tự bản thân nó đã đẹp rồi, càng giản dị càng lộ rõ vẻ đẹp, nó đâu cần được sắp xếp để trở nên đẹp chứ? Tự bản thân lòng tốt cũng đã thu hút theo cách của riêng nó, nó đâu cần thêm thắt chi tiết để cho người ta chú ý hơn.

Hãy để lòng tốt được tự do và có bao nhiêu thì thể hiện bấy nhiêu. Đừng cố làm cái gì với nó hết vì tất cả chỉ khiến cho nó méo mó thêm và khi đó hậu quả kéo theo luôn đan xen cái tốt và mầm mống của hủy hoại. Mỗi người có cái duyên của riêng mình, những điều được viết ra này không phải để hạ thấp các mục đích tốt đẹp mà để ngẫm nghĩ về cái cách mà chúng ta đạt tới nó. Mục đích có thể là tốt, nhưng nếu nó được đạt đến bằng sự nỗ lực vượt hơn mức nhận thức của người thực hiện thì luôn luôn ẩn chứa điều đáng tiếc. Và sẽ thế nào nếu điều ẩn chứa ấy gặp cơ duyên lộ ra?

LỜI DỊCH - I DON'T WANT TO MISS A THING - AEROS SMITH

 

TÔI KHÔNG MUỐN BỎ LỠ MỘT ĐIỀU GÌ CẢ

- Aeros Smith

Tôi có thể cứ thức chỉ để nghe em thở
Ngắm em cười trong lúc em đang ngủ
Trong lúc em xa dần vào giấc mơ
Tôi có thể dành cả đời mình cho sự đầu hàng ngọt ngào này
Có thể lạc vào khoảnh khắc này mãi mãi
Mỗi lúc bên em là mỗi phút giây tôi trân quý

Tôi không muốn nhắm mắt lại
Tôi không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì tôi sẽ lỡ em mất, em yêu
Và tôi không muốn bỏ lỡ một điều gì

Vì thậm chí khi tôi mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất nhưng không bao giờ thành đó
Tôi vẫn sẽ lỡ mất em, em yêu
Mà tôi thì không muốn bỏ lỡ một điều gì cả

Nằm cạnh bên em, cảm nhận nhịp đập của trái tim em
Tôi tự hỏi em đang mơ gì
Tự hỏi liệu người em đang thấy có phải là mình không
Rồi tôi hôn lên mắt em và cảm ơn Chúa vì chúng ta đang có nhau
Tôi chỉ muốn ở bên em
Trong giây phút này mãi mãi, mãi mãi về sau

Không muốn nhắm mắt lại
Không muốn rơi vào giấc ngủ
Vì tôi sẽ lỡ em mất
Và tôi thì không muốn bỏ lỡ một điều gì

Vì dù cho có mơ về em
Giấc mơ ngọt ngào nhất nhưng không bao giờ thành đó
Tôi vẫn sẽ lỡ mất em thôi, em yêu
Và tôi không muốn bỏ lỡ một điều gì cả

Tôi không muốn bỏ lỡ một nụ cười
Tôi không muốn bỏ lỡ một nụ hôn
Tôi chỉ muốn ở bên em
Ngay đây cùng với em, như thế này đây

Tôi chỉ muốn ôm em thật sát
Cảm nhận trái tim em thật gần trái tim mình
Và cứ thế trong giây phút này
Cho tất cả thời gian còn lại, thật đấy!

------------------------

Nguyên bản tiếng Anh:

I DON'T WANT TO MISS A THING

- Aeros Smith

I could stay awake just to hear you breathing
Watch you smile while you are sleeping
While you're far away dreaming
I could spend my life in this sweet surrender
I could stay lost in this moment forever
Every moment spent with you is a moment I treasure

Don't wanna close my eyes
I don't wanna fall asleep
'Cause I'd miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

'Cause even when I dream of you
The sweetest dream would never do
I'd still miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

Lying close to you feeling your heart beating
And I'm wondering what you're dreaming,
Wondering if it's me you're seeing
Then I kiss your eyes and thank God we're together
And I just wanna stay with you
In this moment forever, forever and ever

I don't wanna close my eyes
I don't wanna fall asleep
'Cause I'd miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

'Cause even when I dream of you
The sweetest dream would never do
I'd still miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

I don't wanna miss one smile
I don't wanna miss one kiss
Well, I just wanna be with you
Right here with you, just like this

I just wanna hold you close
I feel your heart so close to mine
And just stay here in this moment
For all the rest of time, yeah, yeah, yeah!

Don't wanna close my eyes
Don't wanna fall asleep
'Cause I'd miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

'Cause even when I dream of you
The sweetest dream would never do
I'd still miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

I don't wanna close my eyes
I don't wanna fall asleep
'Cause I'd miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

'Cause even when I dream of you
The sweetest dream would never do
and I'd still miss you, baby
And I don't wanna miss a thing

Don't wanna close my eyes
I don't wanna fall asleep, yeah
I don't wanna miss a thing
I don't wanna miss a thing

AZ Lyrics: http://www.azlyrics.com/lyrics/aerosmith/idontwanttomissathing.html

Wednesday, November 4, 2015

Từ thiện là gì?


Từ thiện là gì? Nó phải xuất phát từ tâm thiện mới đúng là từ thiện. Mọi hành động từ tâm thiện đều là từ thiện. Nếu cái tâm không thiện thì hành động có thể trông như từ thiện chứ không phải là từ thiện. Lúc đó, người ta đã phủ lên hành động đó một cái vẻ từ thiện, chỉ là cái vẻ bề ngoài mà thôi, bản chất của hành động không vì thế mà trở nên từ thiện được.

Nếu không phải là cái tâm thiện thì không thể dẫn dắt ra một hành động từ thiện được, hay nói cách khác, một hành động nếu không được dẫn dắt bởi cái tâm thiện thì sẽ không bao giờ là từ thiện, cho dù người ta có làm cho nó có vẻ từ thiện đến thế nào đi nữa. Và một hành động như thế sẽ chỉ kéo theo cái hệ quả giống như nó đến mà thôi. Đó là người ta sẽ được đáp lại bằng một sự mà bề ngoài có vẻ là biết ơn hoặc một điều gì đó mà nhìn thấy có vẻ trân trọng, nhưng sự thực thì không có lòng biết ơn hay sự trân trọng nào cả.

Mọi hành động từ tâm thiện đều là từ thiện.

Cái tâm thiện không do tiền hay thời gian tạo ra. Nó là tình yêu, là lòng từ bi, là đức. Từ nó mới có hành động từ thiện và việc làm từ thiện. Chúng ta có thể làm từ thiện mỗi ngày mà không cần tiền hay thời gian gì cả. Bất cứ lúc nào mà cái tâm thiện thì hành động sẽ thiện. Đó là từ thiện.

Thiện cũng là minh triết.

Nếu vắng bóng sự minh triết thì lòng từ bi cũng không hiện diện, khi người ta yêu họ trở nên sáng suốt. Thứ tình yêu khiến người ta tỉnh giác mới đích thực là tình yêu toàn vẹn, còn thứ tình yêu khiến người ta si mê và mù quáng thì chỉ là đam mê thôi vậy, có thể nó là sản phẩm của hooc-mon đấy. Do đó, nếu một người mê muội, ngu ngốc nhưng lại nhiệt tình thì thường gây họa là nhiều. Bởi khi cái trí, tức sự minh triết mờ nhạt thì cái thiện trong hành động cũng mờ nhạt, người thực hiện tuy hăng hái nhưng hành động tiềm ẩn cái hủy diệt chứ không phải vun đắp.

Không thể chuẩn bị cho cái tâm thiện được.

Cái tâm thiện chỉ đến khi lòng tham không hiện diện. Ta không thể làm từ thiện khi còn mong muốn được biết là mình làm từ thiện dù đó là để cho một mình mình biết mà thôi. Dù ta cố không khoa trương để chứng tỏ với bản thân mình rằng ta làm từ thiện không vì danh tiếng thì cũng không thể thay đổi được cái bản chất rằng ta làm từ thiện là để... làm từ thiện. Ta muốn làm từ thiện và thế là ta làm, nhưng với cái mong muốn đó thì sẽ không bao giờ có cái việc từ thiện nào cả.

Lòng tham không mất chỉ vì ta đã lên lịch để nó biến mất. Nếu ta nói hôm nay ta sẽ không tham thì tức là có tham rồi vậy, tham rằng ta không tham. Người ta có thể lên lịch để cứu trợ cho người bị thiên tai, tặng quà cho người nghèo, phát chẩn cho người đói kém,... vân vân, nhưng không thể lên lịch để cho hành động của mình là từ thiện được.

Nếu vì thương người mà làm, đó là từ thiện; nhưng nếu muốn làm từ thiện để tích đức, để giải nghiệp hay đại loại thế, thì không bao giờ là từ thiện và vì thế cũng chẳng tích được đức hay giải được nghiệp gì. Tuy vậy, biết đâu người ta có thể giải hạn được? Không, khi cái tâm vẫn thế thì nghiệp vẫn còn đó, hết hạn lần này nó sẽ trở lại lần khác thôi. Bởi vậy, người ta giống như là chạy vượt chướng ngại vật, lúc nào cũng có chướng ngại để vượt, hết cái này đến cái khác, vượt được lần này rồi lần sau nó lại xuất hiện, mà sức người thì có hạn, đời người có hạn.

Người ta hy vọng thông qua việc làm mà được gọi là từ thiện, họ sẽ khơi gợi lên lòng trắc ẩn và nhờ đó sẽ trở nên thiện. Đây là một sự đánh cược luôn thua vì nếu có lòng trắc ẩn thì hẳn nó cũng không phải do được lên lịch mà có. Khi người ta trông đợi mình sẽ trở nên trắc ẩn thì chẳng có trắc ẩn gì cả.

Nếu làm một việc gì đó với mục đích từ thiện thì sẽ không bao giờ việc đó là từ thiện được, nhưng nếu làm việc gì đó vì tình yêu thì đó là việc làm từ thiện. Tình yêu, từ bi, trắc ẩn, minh triết,... có thể gọi là cái gì cũng được, chỉ khi nó có và dẫn dắt thì mới là từ thiện. -/

Wednesday, October 14, 2015

Người và quỷ


Một hôm, quỷ và người ngồi đối thoại với nhau sau khi giao đấu mệt lử nhưng bất phân thắng bại. Lúc đánh nhau, quỷ đã cắn người một cái nhưng người kịp thời đẩy ra và cũng nhanh tay chưởng quỷ một phát nhưng không thấu mạng. Bên tám lạng, bên nửa cân. Quỷ mở lời trước với thái độ hùng hổ và đắc thắng, người cũng đáp lại bằng thái độ điềm tĩnh và biết mình.

Quỷ: Tao vừa tiêm vào mày nọc độc của tao.

Người: Thế thì sao?

Quỷ: Nghĩa là mày sẽ trở thành như tao.

Người: Thế mày là ai?

Quỷ: Tao là quỷ.

Người: Vậy còn tao là ai?

Quỷ: Mày là người.

Người: Quỷ với người có gì khác nhau?

Quỷ: Bọn tao tàn ác, dâm dục và dối trá.

Người: Vậy là nọc của mày chẳng có gì độc với tao cả vì người như tao có hết mọi thứ mà mày vừa nói.

Quỷ: !...

Người: Tao cũng vừa tiêm mày.

Quỷ: Thế thì sao?

Người: Nghĩa là mày sẽ trở thành như tao.

Quỷ: Thế mày là ai?

Người: Tao là người.

Quỷ: Vậy còn tao là ai?

Người: Mày là quỷ.

Quỷ: Người với quỷ có gì khác nhau?

Người: Bọn tao có nhân tính, bọn mày thì không.

Quỷ: Mày đã tiêm bao nhiêu?

Người: Tao tiêm ít thôi, đủ để mày cảm thấy đau khổ vì làm quỷ nhưng không đủ để mày thoát khỏi đau khổ. Nếu mày muốn hơn, mày phải tự đi kiếm.

Quỷ: !...

-/

Tuesday, September 15, 2015

Bầu trời - Từ một góc nhìn lên bao la


Mỗi lần nhìn lên trời thấy nó cao xanh là thấy thích thú. Hôm nào đó canh bầu trời đẹp đẹp thì ngước lên ngắm một hồi để cảm nhận sự bao la của nó, chụp vài pô để dành, mỗi khi thấy tù túng thì đem ra coi để có cảm giác tự do trở lại.

Tấm này là lúc trời trưa nắng, có nhiều ánh sáng.


Dưới đây là bầu trời buổi sáng, nhìn như sắp có thần tiên nào xuất hiện vậy.


Nhìn qua ảnh sẽ khó thấy cảm giác phóng khoáng vì ảnh không có đủ độ rộng, phải tưởng tượng thông qua những bức ảnh này một bầu trời bao la đến thế nào mới thích.


Một góc nhà quê được có cái bầu trời làm thuốc, lẫn vài áng mây xám mờ mờ cho thêm phần hồi hộp. Nhưng hôm đó không có mưa. Cái hay là ở chỗ mây xám bay thấp ở dưới, nó kéo tới rồi tan đi, để bầu trời xanh với mây trắng kết mênh mang ở phía trên cao lộ ra, giống như cảnh tà khí bị xua tan để chánh khí hiển lộ vậy.


Cố tình để cái mái nhà xen vào để làm tương phản giữa cái giới hạn và cái mênh mông, giữa cái bị khuất bóng và cái đầy ánh sáng, giữa cái gần với cái xa vời vợi, và để cảm thấy có một sự nối kết nào đó giữa ta với cái tuốt trên cao đẹp đẽ kia.


Tiếp tục với bầu trời buổi trưa. Có nhà, có cây, có bầu trời với chân mây trắng bồng bềnh, lên cao thấy xanh và nắng. Nhìn bầu trời bỗng muốn đi biển chơi quá.


Vì nó mang đến cảm giác khao khát khám phá và chinh phục.


Và khiến con người thấy thêm sẵn lòng để vượt qua thử thách, giống như cảnh mây đen tan hoặc bay đi chỗ khác trả lại bầu trời cao xanh bao la vậy.


Mùa thu là mùa trời đẹp, nắng thì nhiều và trong, trời thì cao và xanh, mây thì cao và trắng. Mưa và mây xám không phải ở miết nên không thành vấn đề. Vậy mùa thu, ngắm trời mây là hảo ý lắm. -/


Saturday, September 5, 2015

6


Một ngày như mọi ngày qua đi,

Tư tưởng ngâm lâu có sá chi.

Hỏi rằng lẽ sống là gì vậy,

Thưa ta cái chết nó lầm lì.

Sao không một cú chơi xả láng

Dẫn hết máu tươi chẳng hề chi.

Trót duyên với nợ cùng ta đó

Thì cứ theo đi chứ tiếc gì.

--------------------------
07/04/2011


2


Ta hỏi trời cao liệu có hay,

Bao lâu ta thoát khỏi kiếp này.

Chả lẽ sinh ra là phải sống,

Sao không liều chết kiếm cơ may?

Lòng mang khối nặng vai khôn vác,

Tâm gánh nỗi niềm trí bó tay.

Ta tiếc tình ta dào dạt quá

Mà thân bé nhỏ khó vun đầy.

-------------------------------
18/08/2010


3



Cũng một kiếp người có khác ai

Sớm hôm trăn trở tháng năm dài.

Ngán thời tín nghĩa hao mòn quá,

Chán cảnh nhân gian đấu đá hoài.

Bản ngã lê thê đi khôn dứt,

Tha nhân lủi hủi bước miệt mài.

Khôn may liệu khỏi vòng sinh tử

Cho thế sự đây lắm bi hài?

----------------------------
18/08/2010


Friday, September 4, 2015

Tính toán hay là yêu


Làm gì có tình yêu nào lại ở cùng chỗ với sự tính toán. Nơi nào có so đo thiệt hơn, nơi đó không có tình yêu ngự trị.

Một cô gái cầm trên tay thông tin về hai anh chàng đem đến cho ông thầy bói xem nên chọn anh nào để … tìm hiểu. Ông thầy bói đạo mạo phán một câu: lấy người mình yêu, chứ lấy vì tốt số thì đừng lấy. Ái chà, tôi thích cái ông thầy bói này rồi đấy. Ông ấy nói một câu làm kẻ như tôi thấy hả dạ hết sức.

Một anh chàng sau khi lấy vợ, ít lâu, phát hiện vợ mình bị tâm thần và cảm thấy cay đắng (cho mình) vì đã lấy phải một người như thế. Tôi cược là anh này chẳng yêu gì cô vợ mà vẫn lấy vì cô ấy đã tỏ ra rất hợp gu của anh…trừ việc bị tâm thần. Tôi toan cho gã này một tí tội nghiệp thì lại thôi vì anh ta đang cay đắng mà nay thêm tội nghiệp nữa thì nguy mất.

Tôi đồng ý rằng chúng ta đều tính toán cho việc của mình nhưng chúng ta cũng có khả năng yêu thương và đó lại là bản năng của loài người vậy. Hai điều đó thì không đồng hành với nhau được. Yêu là không tính toán so đo, tính toán so đo là không yêu. Người ta có quyền chọn một trong hai nhưng chọn rồi thì phải chịu. Yêu mà sai lầm thì không hối hận, chứ tính toán quá trời mà rốt cuộc lại sai lầm thì quả là đau khổ. Hay da! (lắc đầu 2 cái). -/

Monday, August 24, 2015

Bầu trời - Một buổi trưa nắng đẹp


Lâu lâu để ý nhìn lên trời thấy nó cao xanh, mây trắng lan man mác trong ánh nắng chang chang, thật là tự do tự tại.

Chụp vài tấm xem chơi.


“I always wonder why birds choose to stay in the same place when they can fly anywhere on the earth, then I ask myself the same question.” - Harun Yahya


"Tôi thường tự hỏi tại sao lũ chim cứ ở yên một chỗ trong khi chúng có thể bay đi khắp nơi trên trái đất, và rồi tôi hỏi mình điều tương tự." (tạm dịch)


Chịu khó một chút sẽ tìm thấy nhiều vẻ đẹp vẫn hiện hữu trong cái thiên nhiên đang bị tơi tả vì bàn tay con người này.


Sau đó làm vài việc hữu ích, ví dụ như..........mai ra dòm nữa :D .

 

Hết hình.

Friday, August 21, 2015

Ma nữ

Trên đời có một con đường mà hễ người ta càng cố tiến lên thì càng bị thụt lùi.

Chuyện xoay quanh hai vị thầy tu, một trẻ, một già. Vị thầy già không biết bao nhiêu tuổi nhưng bề ngoài trông cỡ hơn sáu mươi, còn vị trẻ thì khoảng hơn hai mươi. Họ ở trong một ngôi chùa trên núi, mà vị trí thì có thể nói rằng không đủ cao để người ta mệt khi leo lên, cũng không thấp quá để thấy cảnh nhân gian làm loạn ở đời.
 
Vị già, không biết là người từ đâu tới nhưng ngôi chùa mà ông đang làm trụ trì thì có từ trước khi ông tới đây. Ông cạo đầu nhưng để râu, cốt để không còn ai nhận ra ông của ngày xưa nữa. Còn vị trẻ thì đang ở độ tuổi trai tráng lắm. Lúc ông thầy già còn chưa làm trụ trì ở chùa, thì quanh năm chỉ có vài người đến thăm, còn khi ông lên làm trụ trì rồi thì ngôi chùa bỗng đón nhiều bá tánh hơn. Coi như là duyên vậy. Nhưng ông không thích như thế tí nào, chỗ này mới là lạ đây. Nếu như khách tới thắp hương cho chùa nhiều thì tiền và vật phẩm cúng dường của chùa sẽ nhiều lên, nếu ông không thích cũng không khó hiểu, nhưng đôi khi thấy ông còn tỏ ý khó chịu nữa. Một lần ông đem cất cái thùng cúng dường tam bảo đi để phật tử tới thăm không có chỗ bỏ thì hết cúng tiền nữa. Người ta thấy ông làm vậy bèn bảo nhau "thầy thật là một vị chân tu, không tham của bá tánh" nên tiếng tăm ngày một nổi lên khiến cho phật tử tới còn đông hơn. Có một số người đến xin quy y nhưng ngài luôn từ chối và lấy cớ là chùa đơn sơ không kham nổi đệ tử, rồi bảo họ hãy quay về mà phụng dưỡng cha mẹ coi như là đi tu vậy.

Nói đến vị thầy trẻ. Thầy ở đâu tới cũng không ai biết nhưng thầy lớn lên tại ngôi chùa này từ những ngày còn ẵm bế và được vị thầy già nuôi nấng rất chu đáo. Lúc nhỏ đã được đọc và nghe giảng kinh phật. Lúc thầy lên tám tuổi, thì vị thầy trụ trì cũ qua đời và chức trụ trì được trao lại cho vị thầy hiện tại, là một người mà thầy rất mực kính trọng và yêu thương. Rồi mỗi ngày một lớn, ăn nhiều và càng khỏe ra, thầy thấy yêu đời lắm. Đến khi thầy trổ mã, dân gian qua lại chùa có tiếng xì xầm là nhìn thầy có nét giống vị thầy trụ trì quá, họ bèn cười và bảo nhau rằng "đúng là thầy nào trò nấy" rồi yêu mến hết cả hai người. Nhưng càng lớn thì tâm tính của thầy càng muốn bay nhảy hơn là ngồi tụng kinh. Thầy hay quan tâm đến bá tánh, ai hỏi gì cũng lễ phép trả lời. Trong số đó, thầy có để ý đến một thiếu nữ thường theo mẹ lên chùa thắp hương lễ phật. Lúc bà mẹ khấn vái thì cô đi loanh quanh chùa tìm thầy trẻ để hỏi chuyện đạo. Một hôm, hai vị thầy và nữ thí chủ đang nói chuyện với nhau thì trụ trì đi qua, kêu vị thầy trẻ vào. Vị trụ trì giảng cho thầy trẻ nghe một bài mà mười mấy năm qua thầy cũng đã thuộc lòng rồi, nhưng vì vị thầy già sợ thầy trẻ quên nên cứ giảng hoài, có hôm giảng đến ba bốn lần. Bài giảng đó là về những cái mà một người đi tu như họ phải xa lánh, không thì tội phải sa hỏa ngục. Trong số đó, nguy hiểm nhất là tội tà dâm, khi đã quyết đi theo đường của phật rồi mà còn lưu luyến yêu đương hay chỉ là vọng tưởng ái dục thôi thì cũng phải tội lắm. Ban đầu vị thầy trẻ rất sợ nhưng càng lớn thì thầy càng sợ ít đi, có lẽ vì thầy đã có đủ kích thích tố_ mà phương tây gọi bằng cái từ hormon, để chế bớt cơn sợ của thầy.

Rồi một hôm nọ, vị thầy trẻ xin thầy trụ trì đi lên trên đồi cao hơn để hái lá thuốc về chữa bệnh làm phước. Đến chập tối thầy trẻ lọ mọ về nhưng không thấy lá thuốc đâu, trụ trì bèn hỏi:

- Đi hái thuốc sao về tay không?

Thầy trẻ bối rối đáp rằng:

- Con quên mang dao theo nên không dám hái, sợ ngắt mạnh thì dập cây.

- Thế sao đến giờ này mới về?

- Con ngồi thiền nên quên giờ ạ.

Vị trụ trì không hỏi nữa, đêm đó, ngài trằn trọc suốt không chợp mắt được. Sáng ra, ngài gọi thầy trẻ dậy sớm, kêu lại và tiếp tục giảng đạo. Ngài giảng rất chân tình nhưng tự cảm trong thâm tâm rằng vị thầy trẻ đang để đầu óc ở nơi nào đó, không phải quanh ngôi chùa này. Rồi từ đó, vị trụ trì ít giảng đạo cho vị thầy trẻ nghe hơn nhưng thấy ngài lo âu lắm. Phật tử đến thăm hỏi ngài có bệnh gì không thì ngài bảo là do tuổi già thôi.

Một hôm, vị thầy già hỏi thầy trẻ:

- Ta hay nghe con ra chỗ vắng vẻ cười nói mấy dịp có bà con lên chùa bái phật. Con nói với ai vậy?

- Dạ, là cô gái con của một người hay lên chùa và mua nhang cho chùa mình đấy ạ.

- À, hóa ra là bà ấy. Thế hai đứa con nói chuyện gì?

- Dạ,… chúng con nói về sinh lão bệnh tử ạ.

Vị thầy già không hỏi thêm, nhưng từ đó, ngài chẳng bảo thầy trẻ đến giảng đạo cho nữa.

Đến kỳ rằm lớn, mọi người kéo nhau lên chùa lễ phật. Kể cũng lạ, chỉ có hai vị thầy chùa thôi mà thu hút được nhiều bá tánh đến vậy. Lại còn chẳng có cỗ bàn gì, cũng chẳng có bánh trái chi, chỉ có mấy bài giảng từ vị trụ trì, thế mà thiên hạ đến rất đông. Kể ra, người đời đâu phải ai cũng ham hố màu mè, cũng còn nhiều người biết quý cái giản dị và thanh cao đấy chứ. Nhưng oái oăm thay, trong khi người đời thì như vậy, người trong chùa lại không giữ được mình. Ngay hôm rằm đó, vị thầy trẻ đã bỏ chùa ra đi. Tìm không thấy đệ tử đâu, vị trụ trì bèn tìm cô con gái của người đàn bà nọ. Thấy bà ấy đang quét lá trong sân, ngài tiến đến mở lời:

- Thưa bà, xin cứ để đấy.

- Ấy, thầy cứ để tôi. Chùa mình đơn sơ, ít người chăm sóc, hãy để tôi góp chút công lao làm phước cho mình vậy. – Người đàn bà nói nhỏ nhẹ.

- Xin cảm ơn bà. Chẳng hay cô con gái dịp này không cùng mẹ lên lễ phật sao?

- Ơ, thầy thật khéo hỏi chuyện. Tôi chỉ có hai thằng con trai chưa vợ, làm gì có con gái ạ.

- Vâng, thế là tôi nhầm rồi. – Vị thầy già gật đầu nhận lỗi rồi quay bước đi.

Khi khách lên chùa về hết, người đàn bà quét sân cũng về, một mình thầy ngồi trên sàn trong tư thế tọa thiền, tay mân tràng hạt, mặt quay về bàn thờ phật. Rồi hôm sau, có khách tới viếng chùa. Người ta đi tìm mãi nhưng không thấy bóng người nào trong chùa cả. Chẳng ai biết ngài trụ trì đã đi đâu, có người bảo đi lên núi gặp thầy nhưng khi họ lên thỉnh thầy về thì lại không thấy thầy ở đó nữa. Cứ như người ta lên càng cao thì thầy lại càng lên cao hơn, cốt sao tránh được cõi đời. Dần dần, chẳng ai tìm thầy nữa, họ cũng không còn lên chùa vì cho là chùa hết thiêng rồi. Đồ đạc trong chùa cũng chẳng ai thèm lấy vì chỉ là những món đồ tầm thường, kể cả tượng phật, kể cả kinh sách, tất cả chỉ là xi măng và giấy in.

Còn vị thầy trẻ, từ hôm bỏ ra đi theo cô gái đó đã mấy năm trời, nhưng những gì thầy có được chỉ là hình ảnh của người con gái đứng nói chuyện với mình. Những lúc đó, hồn thầy lâng lâng vui sướng, muốn theo về nhà cô nhưng không khi nào tìm được nhà của cô cả. Cô chỉ xuất hiện dưới một hình ảnh duy nhất, trò chuyện cùng thầy và lúc nào cũng thế, y trang phục đó, kiểu tóc đó, dáng đứng đó. Chẳng ai biết cô là ai để mà chỉ cho thầy.

Rồi thầy thất vọng, trở lại chùa. Nhưng khi về đến nơi, nhìn thấy sân chùa lá rụng đầy, quang cảnh vắng hoe, bên trong bụi phủ đầy tượng phật. Thầy tiến đến bàn thờ, lấy quyển kinh rồi giở ra xem như một thói quen, bất chợt nhìn thấy ảnh của một thiếu nữ kẹp ở phía trong của bìa cuối. Hơi giật mình nhưng thầy nhớ ra ngay vì chính thầy đã vẽ cô gái đó và giấu nó trong tủ đồ của mình, tại sao bây giờ nó lại được kẹp ở trong quyển kinh trên bàn thờ thế này. Nét vẽ không điêu luyện nhưng toát lên hồn của một người con gái đẹp, chính là người mà thầy đã đi tìm những ngày tháng qua. Hiểu rằng trụ trì đã biết chuyện, thầy muốn tìm người để thú nhận tội lỗi.

Thầy chạy loanh quanh chùa và gọi:

- Thầy ơi!

- Thầy ơi!

...!

Nhưng không có ai trả lời.

Rồi thầy khóc, gọi:

- Cha ơi!

- Cha ơi!

…!

Vẫn không có ai trả lời.

------------------------------------------- 
HẾT TRUYỆN - Tháng 8 năm 2015 - Tác giả: Số 11 - 1988 Truyện

Monday, August 3, 2015

Những điểm ảnh chết của cách nhìn đời


Điều thứ 1:


Sống ở đời làm sao lường trước hết được mọi việc, đánh giá đúng hết mọi sự và mọi người? Nếu làm được tất cả thì đã là thánh nhân rồi. Chính vì không phải thánh nhân nên người ta mới có những sai lầm.

Điều thứ 2:


Con người hay có cái tật là nói quá, nói thêm. Nói quá, nói thêm đây không hẳn là quá và thêm chi tiết hay thông tin của sự việc mà là quá hay thêm cái cảm xúc cá nhân vào khi truyền tải thông tin thôi. Cũng cùng một việc như vậy nhưng được kể với hai giọng văn khác nhau thì cảm xúc của người nghe sẽ khác nhau. Cái gọi là quá hay thêm ở đây nó vô hình nhưng tác dụng của nó thì lớn lắm. Quá hay thêm chỉ là cái tật căn bản, từ đây nó dẫn đến một hậu quả to lớn hơn và nguy hiểm hơn là hận đời. Hận đời không có nghĩa là hận cả cuộc đời, ở mọi phương diện của nó, với tất cả mọi người trong nó, mà là một cách gọi để ám chỉ thái độ căm ghét đã lên đến đỉnh điểm về một khía cạnh nào đó của cuộc sống.

Điều thứ 3:


Hãy tưởng tượng cuộc sống dưới mắt một con người như một màn hình LCD, nó có vô số điểm ảnh chiếm chỗ trên đó để làm nhiệm vụ trình bày màu sắc, mỗi điểm ảnh mang một màu nhất định vào một thời điểm nhất định vì một lý do nhất định và nó có khả năng diễn tả mọi màu sắc ở mọi cấp độ. Chỉ cần hệ thống của máy tính xử lý ra màu nào thì nó sẽ hiển thị đúng theo màu ấy, nhiệm vụ của các điểm ảnh là như thế. Nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà có những điểm ảnh không thể hiện được màu sắc theo đúng như vậy mà nó chỉ có thể hiển thị một hoặc vài màu, hoặc thậm chí là không còn màu nào cả, tức là đen thui luôn, thì người ta gọi nó là điểm ảnh "chết", theo cách người ta vẫn hay gọi. Những điểm ảnh "chết" như thế không thể diễn tả được sự đa dạng và phong phú của màu sắc mà hệ thống gửi đến nó. Bất kể hệ thống xử lý ra màu nào thì nó vẫn chỉ trình bày vài màu hoặc đen như thế thôi.

Điều thứ 4:


Thái độ hận đời như một điểm ảnh chết trong cái nhìn cuộc sống của một con người. Định kiến, thành kiến,… đại loại là sự chấp trước đều là những điểm ảnh chết trong cái trí. Người mang một định kiến cũng giống như một màn hình LCD mang một điểm ảnh chết. Tùy vào mức độ cực đoan mà cái nhìn về cuộc sống của nó bị kém đa dạng và phong phú như thế nào. Cuộc sống muôn màu bị những điểm ảnh chết _những điểm ảnh không có khả năng diễn tả sự việc, sự vật đúng như nó là, làm cho nghèo nàn.

Điều thứ 5:


Định kiến như những khối u của bệnh ung thư đối với tâm trí con người. Nếu như khối ung thư của cơ thể là do nạp quá nhiều độc tố, di truyền gen xấu, phóng xạ,… mà sinh ra thì khối ung thư của tâm trí _tức định kiến, là bởi ghét với hận, thiếu hiểu biết, tính chấp trước,… mà sinh ra.

Điều 6:


Trời mưa hay nắng mà không đúng lúc đôi khi cũng làm người ta ghét nhưng chỉ là vu vơ vậy thôi chứ đâu có ai oán hận ông trời? Động đất, sóng thần xảy ra làm chết không biết bao nhiêu sinh mạng, tan nát không biết bao nhiêu công trình nhưng cũng đâu có ai oán hận đất hay biển? Nhưng người mà làm tổn thương người thì sẽ có oán hận đấy.

Điều 7:


Khi bị tổn thương, người ta thường phản ứng lại bằng cách tạo ra lớp vỏ bảo vệ. Lớp vở đó chính là định kiến, nó là ranh giới phân tách giữa vùng an toàn với vùng mạo hiểm. Tổn thương càng lớn, định kiến càng sâu nặng và càng khó phá vỡ. Càng khó phá vỡ thì càng cần tác động mạnh để xâm nhập. Tác động càng mạnh thì càng gây đau đớn. Bởi vậy, định kiến càng sâu nặng thì chỉ càng khiến người ta đau khổ mà thôi. Đặc biệt là khi có kẻ bên ngoài cố tình phá vỡ định kiến đó, họ lại phải dùng một tác động rất mạnh để thực hiện, và nếu nó đủ mạnh để phá vỡ ranh giới thì nó cũng đủ mạnh để tạo ra một sự tổn thương lớn lao. Một tổn thương mới sẽ hình thành một định kiến mới ngay lập tức và lần này lại càng thu hẹp phạm vi hơn. Lúc đó, người ta càng thu mình, càng phản ứng dữ dội thì định kiến càng sâu nặng chứ không hề thuyên giảm.

Điều cuối:


Va chạm là điều tất yếu giữa con người. Tổn thương do đó cũng là một thứ thường tình. Định kiến sẽ trở thành chuyện không lấy gì làm lạ. Chúng ta chấp nhận những điều đó như một phần của cuộc sống nhưng chúng ta không chịu công nhận rằng cái nhìn về cuộc sống của mình bị "chết" ở một điểm nào đó, giống như trường hợp điểm ảnh "chết" trên màn hình LCD, là thực. Chúng ta luôn nghĩ mình có khả năng thấu hiểu và nhận định nhưng không phải thế, cái chúng ta hay có chỉ là một con mắt với những góc nhìn "chết" trong dòng thời gian, chúng lúc nào cũng thấy ở chỗ đó đúng cái thứ đó bất kể thực tế là gì. Thật không may là cái "màn hình LCD" này có nhiểu điểm ảnh chết lắm, rất nhiều. Và trớ trêu làm sao, nhiều khi những điểm ảnh chết này không chết vì "hệ thống" bị "tổn thương" quá mức mà là do tác động từ bên ngoài. Một kiểu của "tự kỷ ám thị". Bạn được bảo cho là thế và bạn tin là thế, niềm tin này hút cái đúng như nó đến với bạn để củng cố chính nó. -/

Sunday, March 8, 2015

Phóng sinh, phóng sao cho hết cái giả dối trong lòng?


Phóng sinh tức là cứu lấy một sinh mạng đang bị cầm tù hoặc có nguy cơ bị… giết chết. Việc làm nghe sao mà nhân ái quá. Quả đúng như thế. Nhưng mà thế nhân vốn dĩ khó đoán lòng, chỉ nhìn một vài việc bề ngoài làm sao chắc được cả cái tâm địa bên trong?

Người ta cứ hiểu lầm cái nghĩa của hành động phóng sinh thành thả một con vật về môi trường sống tự nhiên của nó nên mỗi khi nhằm ngày lành tháng tốt là ra chợ mua cá, mua rùa, mua chim,… về thả ra rồi tự tin rằng mình vừa làm một việc tích đức. Hãy nghe câu chuyện này_ một câu chuyện không lấy gì làm lạ. Chuyện kể về một gã tham lam nọ, nghe phong phanh đâu có người vì chăm sóc một con chim bị thương mà được nó mang vàng bạc châu báu đến để trả ơn nên sinh lòng tham, muốn có châu báu ngọc ngà bèn một hôm vác ná ra bắn bị thương một con chim đang bay tự do trên bầu trời. Chim gãy cánh rơi xuống và gã tham lam lao ra, nhặt lấy chim, tỏ vẻ thương xót rồi băng bó vết thương cho chim cẩn thận. Hắn chăm sóc con chim một thời gian cho đến khi cánh của nó lành và nó bay đi được. Nhưng cái mà gã ấy nhận lại không phải là vàng bạc châu báu mà là giòi bọ, rắn rết. Câu chuyện là thế.

Chuyện này có liên quan gì đến phóng sinh? Không, chuyện này không liên quan gì đến việc phóng sinh đúng nghĩa, mà nó liên quan đến cái mà người ta thời nay cứ nghĩ rằng đó là phóng sinh. Làm sao một kẻ có lòng từ bi có thể giả nhân giả nghĩa như cái gã tham lam trong câu chuyện trên được? Tại sao bạn mua cá, mua rùa, mua chim,… về thả? Có tình thương nào dành cho những sinh linh tội nghiệp đó hay chăng? Có không? Hay chỉ là bạn thương cái bản thân mình, bạn cầu mong cho việc làm này của bạn giải bớt cái mà bạn gọi là nghiệp xấu của mình, để bạn nhẹ lòng, để bạn hy vọng mình sẽ tích được nhiều đức và… sẽ đạt được sự đền đáp nào đó từ… .

Một con cá đang sống tự do dưới sông hay trong ao hồ của nó giống như con chim đang bay trên bầu trời. Bạn bắt cá lên rồi thả nó ra, hành động như vừa giải thoát nó khỏi một cái chết cận kề hay như cái gã trên kia lấy ná bắn gãy cánh con chim rồi đem nó vào băng bó cho đến khi nó bay đi được vậy. Khác nhau lắm sao cái bản chất của hai tâm địa giả nhân giả nghĩa?

Mỗi khi vào dịp rằm hay những ngày đầu năm đầu tháng, người ta bán cá và rùa ở chợ nhiều lên, bắt chim bỏ vào lồng đem bán để cho những người chơi trò phóng sinh mua về chơi hoặc diễn hề nhân đạo. Tôi gọi là chơi hoặc diễn hề nhân đạo vì cái hành động này chẳng có chút từ bi nào cả, chỉ là một thứ vuốt ve cái tâm xảo trá và tô son điểm phấn cho nó để che đậy cái sự ích kỷ và tàn nhẫn của nó mà thôi. Để cá, rùa, chim,… đến được tay người diễn hề nhân đạo thì người ta phải bắt chúng, đem chúng ra khỏi cái môi trường sống vốn dĩ của chúng và trên đường di chuyển thì thiệt hại một số con cũng là chuyện thường thôi. Cá và rùa hay chim,… đến tay người diễn hề nhân đạo đều phải còn sống nên con nào chết thì đem làm thức ăn. Thôi thì cũng chuyện thường tình, nhưng mà nếu đã thế thì còn gì là ý nghĩa từ bi hỷ xả nữa. Đó là chưa kể cái trò trắng trợn hơn là bắt rồi thả, rồi bắt lại để thả tiếp, tất cả chỉ nhằm mục đích là bày vẽ cho ra cái hình thức phóng sinh mà thôi. Rồi lâu dần, cái chuyện diễn hề này nó lan rộng ra và thịnh hành lên, đặc biệt là trong cái thời mà việc làm người chân chính trở nên “khó lắm thay” thế này, người ta lại càng tìm đến trò hề này để mong giải bớt oan nghiệt cho mình hoặc mong tích được nhiều đức để được sống an lành hơn, tức là kiếm được nhiều tiền hơn vậy, thời buổi kim tiền mà. Thế là cứ ngày nào được cho là lành và tốt thì vì cái nhu cầu diễn hề phóng sinh này nên nguồn cầu các con vật nhỏ bé đó tăng lên làm cho nguồn cung phải tăng theo, vậy là người ta lại săn bắt chúng một cách ráo riết hơn. Thay vì được sống một cách an bình, những con cá, con rùa hay con chim xấu số phải chịu một phen lao đao, thậm chí phải thí mạng cho những con người “đầy lòng từ bi và hỷ xả” muốn diễn trò hề phóng sinh để … “tích đức”. Vậy tôi gọi là diễn hề nhân đạo, là chơi trò phóng sinh, là giả nhân giả nghĩa có sai chỗ nào? Vì việc làm này vốn dĩ nó chứa đựng cái yếu tố bất nhân và giả tạo trong đó rồi mà người ta cứ bảo đó là nhân thành ra nó chỉ là một thứ giả nhân thôi vậy.

Nói thế, chẳng lẽ phóng sinh là giả tạo? Không phải, phóng sinh đúng nghĩa không hề như cái trò mà tôi đã nói ở trên. Mà một cách vô tình, không hề sắp đặt, không một nhịp nghĩ, không có chọn lựa, nó đến tự nhiên không cần mời gọi hay đợi chờ và hành động thì diễn ra ngay tức khắc vì lòng từ bi. Hãy nghe câu chuyện này_ cũng không hề xa lạ nhất là với những ai đã xem phim Tây Du Ký. Một cậu tiểu sư nhặt củi trong rừng đem về chùa, trên đường gặp một người đi câu về, tay cầm sợi dây treo một con cá vẫn còn đang hấp hối. Vị tiểu sư chạy đến đề nghị người kia đổi cá lấy củi. Người kia đồng ý và vị tiểu sư có được con cá, rồi thì bèn thả ngay nó xuống hồ. Con cá bơi đi còn vị tiểu sư đứng nhìn và cười. Tôi gọi đây là phóng sinh.

Một cái tâm từ bi thì hành động bao giờ cũng đức độ, vậy nếu thật có lòng từ bi thì còn lo chuyện tích đức mà làm gì? -/

Wednesday, February 25, 2015

Cái Tết Của Bà Tư

Bà tư năm nay đã bảy mươi lăm tuổi nhưng ông trời không cho bà nghỉ hưu. Hằng ngày, bà phải quảy chiếc gánh đi khắp cùng làng cuối xóm thu mua, lượm mót ve chai về bán lại kiếm chút tiền còm để nuôi thân và nuôi con cháu nhỏ đang học cấp một của bà. Có ai nghĩ đến ở cái tuổi ngoài thất thập cổ lai hy này mà bà còn có "con mọn" nữa chứ. Con gái bà có chồng rồi thôi chồng, để lại đứa nhỏ này cho bà nuôi, còn mình thì lấy thằng khác. Một năm mười hai tháng chẳng biết cô ta về thăm má, thăm con được bao nhiêu lần, mà theo bà kể thì hình như là một lần cũng còn khó.

Bà tư tuy vất vả, bản thân mình coi như kể bỏ, nhưng bà chăm con cháu của mình rất chu đáo. Bà dắt nó đến tận trường học rồi hết giờ thì đi đón nó về, ráng mua đủ đồ ăn thức uống cho nó, quần áo tươm tất, tuy cũ mà sạch sẽ. Trong ngôi nhà đơn sơ mà ăn trộm cũng chẳng thèm vào, bà tư và đứa cháu ngoại đùm bọc nhau sống.

Tết này có nhiều việc xảy ra. Từ hồi có ông chủ tịch mới thì thị trấn của bà có nhiều thứ đổi khác. Bắt đầu bằng việc chợ búa được sửa sang lại, ngăn nắp hơn, gọn gàng hơn, dĩ nhiên tiền thuê chỗ cũng cao hơn. Ngặc nỗi, chợ thưa dần, tiểu thương kêu ca bán ế ẩm. Chẳng hiểu sao, có lẽ họ không có duyên với cái chợ mới này. Rồi đường sá, hễ lễ tết gì là trang trí hoa hòe, khẩu hiệu bự tổ chảng, chình ình ngay khu dân cư sầm uất nhất. Đặc biệt là dịp tết, sự trang trí phải nói là nhiêu khê thêm.

"Cái thị trấn bé tẹo, cả năm dân lành làm đủ ăn là may, mà phải dán với treo mấy thứ lấp lánh, hoa hòe hoa sói đó lên, lại còn khẩu hiệu tùm lum nữa thì cũng như cái chân ghẻ của mình mà mặc váy ren vậy". Bà tư đi ngang qua, đứng lại nhìn và nghĩ thầm như thế, xong cười khẩy và quảy gánh đi tiếp. Năm nay, nghe nói là người ta có đốt pháo bông ở thị trấn của bà. Chuyện khó tin mà có thật. Vì huyện của bà là một trong các huyện nghèo nhất, thuộc về một trong các tỉnh nghèo nhất của quốc gia. Còn pháo bông thì bà nghe nói nó mắc lắm. Nhiều lúc bà tự hỏi không biết mình có nên bắt chước cái huyện của mình, nghèo mà xài sang không. Nhưng rồi, bà tự trả lời luôn, đó là không. Bởi vì, nếu có muốn thì cũng biết lấy tiền ở đâu mà xài, cả cái huyện này, bà chỉ có quyền đối với mỗi đứa cháu gái của mình thôi.

Bà tư đi về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Bà chỉ muốn tắm rửa một cái cho thoải mái tâm thần nhưng cái nhu cầu căn bản đó cũng khó vì hôm nay nước bị… yếu. Đó là cách nói giảm thay vì nói không có nước. Chuyện này vẫn luôn được gọi là "chuyện thường ở huyện" nên bà có thủ sẵn một xô nước ở nhà, lúc nào cũng thế, hết là lấy cho đầy lại. Tiếc rằng hôm qua, lu bu quá nên bà quên lấy, thành ra thôi, đành đợi cho nước mạnh lên thì chảy ra vòi của bà để bà tắm, trong lúc đó đi nằm võng bắt quạt cho mát chút đã. Bà tư định vậy, bà bèn đến chiếc võng, tiện tay bật cái quạt máy lên, nhưng chưa được ba mươi giây sau thì cúp điện, cái quạt tắt phụt, cái đèn neon cũng tắt đui theo. Bà tư chồm dậy, vớ lấy cái quạt giấy _"vũ khí dã chiến" của bà vì chuyện này cũng là "chuyện thường ở huyện". Đong đưa trên võng, thân thể rã rời, vừa dơ vừa mệt, cộng với cái u tối trong nhà khiến bà tư thiếp vào một giấc ngủ mớ. Bà mớ thấy mấy cái sinh hoạt thường ngày của mình, thấy những con đường bà đi qua, thấy đèn chiếu, thấy băng rôn, thấy rác của người ta quăng ra đường, thấy chai nhựa, hộp thiếc ngổn ngang,… Rồi bà thấy lại cái cảnh bà dừng ở quán cà phê nọ, bà nghe mấy ông ngồi "tám" với nhau: "Năm nay bắn pháo bông mừng thị trấn được lên đô thị".

Sáng hôm sau

Hai mươi ba âm lịch rồi, ngày đưa ông táo về trời. Bà tư cũng như nhiều người khác, mua ít cục trôi nước về để trước là cúng sau là ăn. Lúc chuẩn bị nuốt miếng bánh trôi vào miệng thì có người đến nhà bà kêu ra để đưa giấy. Bà cũng ra, cầm tờ giấy thì tá hỏa. "Hả, một triệu rưỡi?" – Bà tư thốt lên.

Giấy đó là giấy báo tiền làm vỉa hè. Mấy chục năm nay, mảnh đất bà ở là do cha mẹ bà mua bằng tiền thật, để lại cho bà. Tự nhiên một hôm, nhà nước bảo bà phải tự nguyện hiến đất cho nó làm đường. Bà thì chẳng dám cãi vì bà sợ cãi nó sinh chuyện chẳng lành. Bà cũng biết về mặt lý thuyết thì nhà nước nôm na là một cơ quan thay mặt dân mà bà là một phần trong mớ dân đó, nhưng mà nó cứ có cái gì đó ghê lắm khiến bà cảm thấy một người dân như bà chẳng là cái thớ gì đối với nó cả. Sau lần tự nguyện hiến theo yêu cầu đó, miếng đất không còn là của bà nữa mà là của nhà nước rồi, bà cũng chẳng quan tâm vì nghĩ ai cũng vậy chứ có phải mình mình, nên kệ, coi như bỏ đi. Hôm nay, nhà nước muốn lát gạch cái miếng đất đó để làm vỉa hè. Bà tư tuy già nhưng cũng hay suy nghĩ, bà luôn tự hỏi, sao mà nhà nước lát gạch trên miếng đất của nhà nước mà bà lại phải trả tiền. À, thì ra là nhà nước nghèo, không đủ tiền nên nhân dân rất là thương nhà nước, bèn tự nguyện móc túi mình nạp cho nhà nước đó mà. Rồi bà tư cau mày, lộ vẻ khó hiểu, bà cứ lặp lại cái ý nghĩ: "nhân dân rất là thương nhà nước, bèn tự nguyện móc túi mình nạp cho nhà nước đó mà". Người ta nói, cái gì mà dù là dối trá đi nữa, hễ lặp lại riết sẽ thành thật. Không biết đúng không nhưng nhờ cứ lặp lại cái ý nghĩ đó nhiều lần nên bà tư trở nên thương nhà nước lắm. Ngặc nỗi bà không có nhiều tiền để mà thương cho thoải mái, bởi vậy bà hay lo lắng và khổ sở vì cái thân già của bà ngày một còm cõi thì lấy đâu ra tiền để mà nuôi dưỡng cái tình thương đó.

- Bà không đóng liền được thì chia làm ba kỳ. Nếu không đóng đủ thì mai mốt không cho làm giấy tờ đâu. – Người đưa giấy nói.

Bà tư không biết mình có giấy tờ gì để làm nhưng mà nghe hù thế thì cũng sợ lắm. Bà than:

- Trời ơi, nhiều vậy sao tui đóng nổi. Cả năm làm quá trời mà dư có bi nhiêu đâu. Mấy chú có bớt cho tui không?

- Tui là ai mà dám bớt cho bà? Nhưng nếu bà có sổ hộ nghèo thì miễn được.

- Tui không có.

- Vậy thì phải đóng hết, không thiếu một xu.

- Bây giờ làm sổ hộ nghèo được không chú.

- Ai biết. Bà hỏi nhầm người rồi. Nhưng mà tui thấy là bà khó làm được lắm vì nhà bà còn ở được, chừng nào nhà ở hết được nữa, chuẩn bị sập tới nơi thì mới được cấp sổ hộ nghèo lận. Cái sổ đó đâu phải muốn cấp là cấp, nhiều người được quá thì nhà nước nghèo sao.

Nói rồi, người ta bỏ đi. Bà tư trở vào nhà, từng bước từng bước chậm. Bà không than thêm một lời nào nữa. Miếng trôi nước lúc nãy đã nuốt vào mà chưa trôi, giờ nó mắc nghẹn ngay trên cần cổ, xuống không đặng. Bà đành khạc nó ra ngoài, bỏ luôn chén chè, lên võng nằm vắt tay lên trán, bụng thầm nghĩ: "Chắc tết này khỏi ăn uống gì nữa". Bà nhìn vào ngôi nhà của mình, nhớ lại cái mùa nắng vừa qua, cũng chỗ này, nó nóng như thiêu đốt, còn mùa mưa thì dột từ trước ra sau, chỉ có điều là chưa sắp sập tới nơi thôi. Rồi bà nhìn ra ngoài cái vỉa hè trước nhà, thấy nó còn mới, gọn gàng và rộng rãi, nói chung là khá đẹp. Nghe nói ông chủ tịch muốn "tân trang" cho cái thị trấn này đạt chuẩn đô thị để thu hút đầu tư nước ngoài. Bà nghe mấy ông cà phê tán gẫu với nhau như vậy chứ không rành lắm, bà chỉ thắc mắc là không biết bà có được hưởng chút gì từ mấy "phi vụ" đó không mà trước mắt là thấy nó làm cho cuộc sống vốn đã khốn nạn của bà lại càng thêm khốn nạn. Đoạn bà nghiêng người qua, tránh cho con cháu gái thấy giọt nước mặn đắng vừa nhỏ ra khỏi khóe mắt của mình.

Nhưng đời nó vẫn cứ trôi, mà nằm thở dài thì cũng đâu thay đổi được gì. Bà vẫn phải hằng ngày quảy gánh đi mua bán ve chai. Cái lưng còng của bà càng còng thêm. Nó bây giờ đã lệch khỏi phương thẳng đứng bốn mươi lăm độ là ít. Lúc nào bà đi cũng tưởng như bà sắp chui qua cái cổng gì thấp lắm nên mới cuối người xuống dữ như vậy. Nhưng có quan trọng gì nữa, bà chỉ mong cho năm nay, đứa con gái của bà về cho bà được chút đỉnh để bù vào những khoản từ trên trời rớt xuống là vui lắm thay.

Đêm hai mươi chín tết, bà tư ngồi trên bộ ván đếm tiền. Tay bà run run mở cái gói bọc khăn quấn hai ba cọng thun rất chặt ra và bắt đầu đếm. Nhưng hình như bà làm điều này từ tuần trước rồi thì phải, tuy nhiên cứ làm lại vì bà thích cái cảm giác đếm tiền. Cả đời bà phải vật lộn với việc kiếm tiền thì những lúc được đếm cái thành quả của mình là sung sướng nhất. Bà cẩn thận để ra một phần nạp cho nhà nước chuyện cái vỉa hè. Còn một tí sót lại, bà nghĩ ngày mai sẽ đi chợ mua ít trái bưởi, trái dưa, mua bó hoa về chưng ba ngày tết, mua cho con cháu gái một bộ đồ mới và mua ít nước tương, nước mắm về để trong nhà. À, mua miếng thịt mỡ về kho cho ra cái truyền thống, mua ít củ hành nữa, mua vài trăm gam mứt bí với hạt dưa về để con nhỏ cháu nó ăn cho vui,… Nhiều thứ bà muốn mua quá mà tiền bạc thì ít ỏi. Bà tư tính đi tính lại rồi quyết định là… để mai tính.

Sáng sớm, bà tư thức dậy, chải mái tóc thưa thớt màu muối tiêu lợt, bới nó thành một cục bằng trái tắc phía sau đầu, ghim bằng một cây móc tai nhỏ. Bà mặc chiếc áo túi màu nâu chấm bi và cái quần bà ba đen dài chưa tới mắt cá như thường ngày để đi ra chợ. Bà tư vốn thích đi chợ tết. Dù vất vả, bon chen với đời nhưng chưa khi nào bà thôi không thích đi chợ tết. Bà mang tấm lưng còng đi dạo chợ. Tạm bỏ lại những phiền muộn về chuyện tiền nong, bà tư cứ đi và dòm hết hàng này tới hàng nọ. Người bán hàng kêu "quẹo lựa, quẹo lựa" rất rôm rả, nhưng nghe vậy cho vui thôi chứ bà tư không dám quẹo lựa bừa. Từ xưa, người ta hay nói chợ ba mươi là chợ nhà nghèo, đặc biệt là mặt hàng trái cây. Chợ này người bán xổ hàng, tức là ráng hạ giá để bán cho hết, để về nhà ăn tết nên thường thì người mua hàng mà phần nhiều là nhà nghèo hay đi chợ này để mua cho đỡ mắc và chịu hàng cũng đã giảm chất lượng. Năm nay, cái nghĩa chợ nhà nghèo đó có khác chút. Vốn dĩ thời hiện đại, người ta không ở nhà ăn tết lâu nữa vì cuộc sống vội vàng quá, cuốn đa phần thiên hạ vào cái khí hối hả của nó, chừng mồng hai tết là có chợ rồi. Nhiều tiểu thương, đến ba mươi tết vẫn nhập hàng về để bán, nếu không bán hết, họ để sang mồng hai bán tiếp, còn nếu bán hết thì lời nhiều lắm vì hàng mới nên được giá, vả lại, người ta đi chợ ba mươi thì đi cho lẹ còn về chuẩn bị rước ông bà chứ không như những ngày trước mà có thời gian trả giá với dạo chợ. Bình thường đã thế, nhưng hôm nay lại thêm phần đặc biệt, không hiểu vì cái lý gì mà trái cây "hút" lắm. "Hút" tức là "hút hàng", một cách nói của tiểu thương kinh doanh ở chợ này ám chỉ mặt hàng đó có lượng cầu lớn hơn nhiều so với lượng cung, nghĩa là giá cả của nó chẳng những sẽ đắt chẳng thua gì những ngày vừa qua mà có nhiều mặt hàng còn đắt hơn nữa. Vậy, cái nghĩa "chợ nhà nghèo" vào ba mươi tết năm nay, nếu cho phép nói quá một chút để nhấn mạnh ý của sự việc thì nó là chợ đi xong thành nghèo luôn. Sự đời đôi khi trớ trêu vậy đó.

"Dù gì cũng phải có trái bưởi, trái quýt về cúng ông bà". – Bà tư nhất định vậy. Thế là bà dừng lại ở một chỗ mà hằng năm hay bán đồ rẻ cho những người như bà. Nhưng hôm nay, ông trời phụ lòng bà tư. Chỗ đó hết hàng từ tối qua, họ không nhập về bán nữa vì đồ mắc quá và đã dọn dẹp luôn rồi. Bà tư thất vọng ra đi, lòng hơi lo vì không biết với số tiền ít ỏi đang có trong tay, bà có thể mua được cái gì. Bà ghé qua hàng bên cạnh, hỏi giá quýt rồi toan bỏ đi thì nghe người bán bảo:

- Bà mà đi là một lát nữa quay lại bảo đảm với bà không còn một trái cho coi. Quýt năm nay hút hàng lắm bà hai.

Bà nghe cũng hơi lo vì thấy chợ đông người, cứ sợ như mấy năm trước, đi cho đã rồi quay lại thì hết hàng, nên thôi, đành bấm bụng mua bậy (1) nửa ký về chưng bàn thờ.

Đi qua đi lại, bà tư cũng mua được vài món, xách muốn trẹo cả tay. Bà ghé qua hàng bán quần áo lựa cho con cháu một bộ đồ đi học mới. Trả giá quá trời mà người ta nhất định không giảm. Bà đành mua đại. Một hồi, bà sực nhớ còn phải mua lá bùa về dán trước cửa nhà nữa. Dân gian gọi đây là bùa ông hổ, trên có hình bát quái, có tác dụng trừ tà. Nhưng thời thế đau đầu thật, cái hình bát quái không có quẻ càn mà có tới hai quẻ ly. Năm ngoái cũng thằng đó bán cho bà, y như thế, thảo nào bà gặp toàn chuyện khiến bà hao tài. Năm nay bà lại mua nhầm cái lá bùa như vậy, rồi thì ai biết sẽ còn thế nào nữa đây.

Mỗi lần mua món gì là bà lại móc cái gói khăn bọc tiền bằng mấy cọng thun thật chặt trong túi áo ra, tay run run miết tờ tiền cho thiệt là kỹ để không thôi nó dính vào nhau là chết. Bất giác, bà thấy tiền của mình sao ít quá, cứ như bị ai lấy mất. Hay là bà làm lọt ở đâu? Có khi nào kẻ gian móc túi bà không? Không, không thể nào, bà luôn bọc khăn nó cẩn thận lắm mà. Chưa hết phát hoảng, bà tư lại nghĩ ngợi. Ai, kẻ nào, kẻ nào nhẫn tâm móc túi bà? Bà muốn kêu lên quá, đôi mắt bà đỏ hoe rồi. Thằng bán bùa thấy bà run rẩy liền hỏi chuyện. Bà mới thật thà tâm sự. Nó thấy tội nghiệp nên giúp bà tìm lại số tiền đã mất.

- Bà nhớ lại coi, bà đã đi mua đồ ở chỗ nào.

- Mới đầu tui mua nửa ký quýt này, tổng cộng là...

Nghe bà tư kể ra, thằng bán bùa ngờ ngợ, nó cộng tiền các món lại rồi hỏi bà đem bao nhiêu để trừ ra. Lúc nó trừ ra xong, cả hai kiểm tra lại tiền mà bà còn trong túi thì hóa ra là chẳng có ai, hay nói cho đúng hơn là chẳng có thằng dân đen nào ở cái chợ này, móc túi bà cả. Đồ mắc quá, bà lại già nên hay quên, chi tiền ra mà không nhớ, tưởng mình vẫn còn nhiều. Bà ngẩn ngơ nhìn nó như mếu rồi móc nốt tờ tiền còn lại trả cho nó nhưng nó không nhận, nó cho bà luôn lá bùa và còn bảo bà đi về cẩn thận nữa.

Mồng một tết năm đó, sau khi lì xì cho con cháu mười ngàn đồng, bà tư cứ nằm trong nhà treo mình trên võng đưa kẽo kẹt, hết nhìn ra cái vỉa hè rồi nhìn về xa xăm. Mồng một chưa qua mà bà đã chán tết rồi. Bà mong cho mấy ngày này trôi mau, nhà người ta nhậu nhẹt, ăn cỗ tết xong thì chắc có nhiều lon bia, chai nước ngọt cho bà mua. Thế là bà được lao vào kiếm tiền, mặc dù nó có nghĩa là bắt đầu một chu kỳ xoay sở mới với cuộc đời, và nghĩa là bắt đầu vất vả, nhưng bà cảm thấy như thế đỡ hơn vì nó xoay mà ra được chút đỉnh để trang trải sinh hoạt phí ngày một đắt đỏ thì cũng ráng cho nó xoay vậy. Về phần con gái bà, chắc bị xoay ở đâu xa lắm nên đợi qua tết mới về hay sao mà giờ này chưa thấy. "Không biết nó còn nhớ có bà mẹ già đang nuôi con của nó ở đây không". – Bà tư chợt nghĩ.

-------------------------------------------------
HẾT TRUYỆN – Tháng 2 năm 2015 - Tác giả: Phong Trần Anh – 1988 Truyện

Viết cho năm nào đó và năm nay

Chú thích:
(1) "mua bậy nửa ký": mua đại nửa ký, thôi thì mua nửa ký đi chho rồi