Thursday, November 20, 2014

Bày đặt triết lý chơi


Nói trước hay bước không qua

Phô diễn thì hay muối mặt

Nói lớn thì hay làm nhỏ

Nói nhiều thì hay làm ít

Câu nệ trưng bày thì hay kém chất lượng

Câu nệ lời nói thì hay kém chân thành

Tiền nhiều thì hay hớ

Danh cao hay mau tàn

Níu kéo thì hay đi

Vương vấn thì hay mất

Đọc nhiều hay rối

Triết lý nhiều thì hay xàm

:D :D :D :D :D :D


Nhưng người ta hay thích ba cái lạ lạ, sốc sốc, ra chiều triết lý, đâu biết đa phần là tào lao, he he. :P Đọc xong rồi xin đừng giận tôi nghe.

Có câu ca dao “vai mang túi bạc kè kè, nói bậy nói bạ người nghe rầm rầm”. Xưa nay nghĩ cũng không khác mấy, người nhiều tiền nói cái chi chi cũng có ký lô, chỉ con trâu nói con gà cũng có khối kẻ tin.

Thời nay người ta nói triết nhiều lắm, nhưng triết lý cùn ấy mà. Cho nên cái từ chém gió ra đời như một hệ quả tất yếu vậy. Thiên hạ chém gió mát trời, chém vù vù nhưng chẳng ra cái gì cả vì chém vô gió thì ra cái gì bây giờ?

Những kẻ chán đời thì sản xuất ra cái triết lý bất cần đời, những kẻ đắc thắng thì cho ra lò những câu “ranh ngôn” ngạo mạn. Người người làm nhà triết học, người người làm nhà thông thái. Thấy người ta làm quá nên tui cũng làm. Qua bài viết này, tui cũng bày đặt "triết lý" chơi, ha ha.
-/


Tuesday, November 18, 2014

GIÓ MÂY


Dẫu biết trên đời chẳng thứ gì ở mãi, nhưng mối duyên nào ra đi mau quá cũng dễ làm ta luyến tiếc. Đó là lòng dạ của phàm nhân mà ta thì có gì hơn thế?

Dưới đất mắt thấy được, không gì nhanh hơn lửa táp nhưng lửa mà không có gió thì lửa không lan đi, vậy gió mới là nhanh nhất. Trên trời có mây nhưng mây vì gió mà tụ tán, nó thay hình đổi dạng liên hồi, có lúc nào nhìn như lặng yên thì cũng không được bao lâu. Mây ở trên trời, mây ngang đỉnh núi, lưng chừng thung lũng. Gió ở khắp nơi, vùng trống trải thì lồng lộng, càng lên cao càng nhiều gió. Chỗ nào có gió thì mây bay mà trên cao thì ở đâu lại không, cho nên hễ là mây thì phải bay, để gió len vào thì tán đi mất hình mất dạng, còn bằng gió yếu thì dừng lại đấy để rồi cũng từ từ mà thay đổi chứ có bao giờ yên.

Ta thấy như vậy nên đem cái gì so với gió mây thì cái đó không phải là thứ bền lâu mà ngược lại, nó là thứ qua mau, chóng đến và chóng đi, có lưu lại dấu vết gì thì cũng phai nhanh. Chuyện của gió với mây là chuyện vô tư, chuyện của những mối duyên mà dù có luyến tiếc cũng mau quên. Nếu không thì như áng mây cứ đứng một chỗ, mà đứng một chỗ nghĩa là không có gió, nghĩa là đứng một mình. Thế là cô đơn vậy.


***


CẢM HỨNG


Chuyện của âm nhạc và tâm hồn như gió với mây nhưng tâm hồn như bầu trời chứa mây, mây có bay đi đâu cũng không thoát khỏi bầu trời. Hễ gió tới là mây bay, mây bay thì tâm hồn xao động và ta gọi là cảm hứng.



***


CHUYỆN


Chúng ta là đôi kẻ phiêu bồng, một như gió, một như mây. Nghĩa tình gì kể cho đầy. Hồn ai cũng dạt dào quá mà kẻ nào cũng vô tư cả.

Tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi
Tựa hồ mây gió cuốn mau trôi
Lẳng lặng trên cao mà phiêu bạt
Có một chút gì cũng phai phôi.

25/07/2011


Nhưng có một kẻ nhớ.

Gió đến mây như cuốn chạy theo,
Lượn qua đèo dốc quá cheo leo.
Một vô tư mải trôi biền biệt,
Một nát tan giăng khắp trời chiều.

03/08/2011


Vì không nhớ thì không trách, không đau…

Ấy mà, nhớ những thứ chẳng dễ gì ở mãi với ta ư? Bầu trời như một tấm màn, gió với mây diễn cảnh quấn quýt nhau rồi chia lìa nhau, không dính mắc gì.

Mây gió duyên tình có bền lâu
Tơ trời chưa kết đã lìa nhau
Dấu nào in lại như lưu luyến
Chỉ một thoáng thôi có còn đâu.

03/08/2011


Nhưng lòng người thì không.

Ta đứng trông lên những áng mây,
Tơ trời khéo dệt phải là đây?
Khi thưa khi chặt theo thời gió
Để đến rồi đi mấy lúc hay .
Người tới chốn này như gió lay,
Hồn non hờ hững để bay bay.
Xa xôi có nhớ về nơi cũ
Hay chỉ lướt qua chẳng mảy may?

9/12/2011


Trước nay chỉ thấy thế nhân rung động trước cảnh vật chứ có bao giờ thấy cảnh vật rung động trước thế nhân đâu. Cảnh trời vô tư lắm.

Ta đã yêu
Lòng ta xao động
...
Gió vẫn thổi
Mây vẫn trôi.
...
Ta đã đau
Lòng ta héo úa
...
Nước vẫn chảy
Cây vẫn xanh
Ta vẫn còn đây
...
...
Ta vẫn còn đau.

19/11/2011 


...

Mùa xuân năm Nhâm Thìn


Mây đang lặng thì gió tới. Ký ức không còn vì nó như tàn tích của đám mây bị gió tán đi rồi cũng phai nhanh, nhưng lòng người nhìn cảnh ấy thì cứ theo cách cũ mà xao xuyến.

Một đóa hoàng mai giữa chừng sân
Màu hoa tươi mới vẫn đương xuân
Đài xanh chưa rũ sương còn lạnh
Buổi sớm dạo chơi phải nán chân.

Nhớ tới hôm qua một cụm hồng
Tháng năm khoe sắc đã hoài công
Mới biết tình hoa rồi cũng nhạt
Lá xanh mấy đám chẳng còn bông.

Như kiếp phù du của gió mây
Kia thời chưa kết đã mờ đây
Sớm muộn khác chi lưu luyến chút
Cùng hoa cũng chỉ một duyên này.

3/2/2012


Chuyện cũ như vệt mây mờ mắc lại, một cơn gió vừa cũng đủ tản đi.

Có khoảng thời gian bầu trời trong xanh, gió rất lặng, mây rất đẹp và ở thật lâu. Nhưng chỗ này lặng gió thì chỗ kia bão tố, chốn này mây yên nhưng nơi khác mây xám đang vần vũ. Bạn hữu cũng như ta, sao lại không đau khổ vì tình được.

Và tình chớm nở nào mà không chứa nhiều kỳ vọng.

Ta bảo tương tư có mấy sai
Sự lòng này đã bấy lâu nay.
Ngày dài trăn trở người còn nhớ?
Đêm vắng vấn vương bóng dáng ai.
Từ buổi đôi đường ta tạm biệt,
Hôm nào kỷ niệm chẳng hề phai.
Xin cho duyên ấy còn đang chớm
Đừng vội tàn như gió với mây.

(Tặng một người bạn đang tương tư)
1/7/2012 


Đến thế nào thì đi thế ấy, muôn đời có mấy khi khác.

Thôi nay ta tiễn mối tình đầu,
Ngần ấy cũng vừa thương nhớ nhau.
Đường xưa khuất bóng ai còn đứng,
Lối cũ nhạt nhòa kẻ bước mau.
Những hàng mây xám giăng buồn đó,
Mấy nẻo hoa vàng đã úa sầu.
Kỷ niệm mong manh như gió thoảng
Chút nào để lại có đôi câu.


4/7/2012 


Ngày tiếp ngày, sầu tiếp sầu
Dấu yêu đây, có thấy người đâu.
Ai nghĩ đến ai lòng muốn biết,
Ai niềm vui mới chẳng còn nhau.
Hai đường xa cách không ngần ngại,
Đôi kẻ ngăn lòng mới đặng lâu.
Vô duyên tình lỡ thôi đừng tiếc,
Thương nhớ đơn phương đến kiếp nào?

(Từ tâm trạng của bạn hữu)
4/7/2012 


Nỗi sầu không mời đến nhưng lòng không xua được nỗi nhớ thì sao ngăn được nỗi sầu. Tình yêu lúc nào chả có mong chờ và nhớ nhung. Có mong chờ và nhớ nhung là có cơ hội bị tổn thương. Chỉ còn làm cơn gió hay áng mây mới không phải đau khổ vì tình, chúng vô tư lự, có đến thì có đi, chúng chẳng bao giờ níu kéo và có tiếc gì nhau?

Bởi thế nhân không vô tư được nên một trăm lần yêu thật lòng sẽ nhớ nhung và mong chờ đủ hết một trăm.

Ngắt vội một bông hoa
Hỏi rằng có tin xa
Người tình hờ hững quá
Phí cả thời gian ta.

Mang nỗi niềm một hôm
Nhớ nhung đã tháng ngày
Tương tư chờ người đến
Mỏi mòn vẫn ngóng trông.

Người chẳng hẹn lần sau
Lưu luyến cũng hóa sầu
Mây gió trôi lững thững
Ta chờ đợi lần sau.

23/7/2012 


***

Nhanh như gió, nhẹ như mây. Nhanh đến không níu kéo gì được, nhẹ đến chẳng đọng lại được gì.

-/

Nhạc nền: Hinata vs Neji - nhạc của phim hoạt hình Naruto Shippuden - Tác giả: Toshiro Masuda

Saturday, November 8, 2014

LỜI DỊCH - PAPA - PAUL ANKA


Dưới đây là một trong những bản nhạc về người cha hay nhất tôi từng nghe: Papa, tạm dịch là Cha Yêu (đừng có dịch là Cha Cha à nghe) của danh ca Paul Anka. Xin được dịch ra lời của nó để vừa thưởng thức nhạc, vừa chiêm nghiệm ý nghĩa của lời bài hát.

Vì có tới hai phiên bản cũ và mới của Papa nên tôi dịch cả hai. Chúng không khác nhau nhiều. Bản mới được hát vào thời gian sau này và Paul Anka đã thêm một số đoạn vào làm cho bài hát thêm ý nghĩa.


PAPA - CHA YÊU

Paul Anka

(Bản cũ)



Lời dịch:


Mỗi ngày cha tôi đều làm việc
Cho hôm đó sẽ là một ngày no đủ
Để thấy chúng tôi được ăn
Để thấy những đôi giày trên chân chúng tôi luôn được mang
Hàng đêm cha tôi vẫn bế
Và dỗ tôi vào giường
Hôn lên đầu tôi
Sau khi tôi nói xong lời cầu nguyện

Lớn lên cùng cha thật dễ dàng
Thời gian cứ trôi
Những năm đó bắt đầu đi qua
Ông ấy già và tôi cũng thế

Tôi có thể nói rằng
Mẹ không khỏe
Cha biết và trong sâu thẳm mẹ cũng biết
Mẹ cũng biết thế
Khi bà mất
Cha tôi tan nát và khóc
Tất cả những gì ông nói là, "Chúa ơi, sao lại không mang con đi!"

Hằng đêm ông ngồi đó thiếp đi trên chiếc ghế bập bênh của mình
Ông không bao giờ lên gác nữa
Chỉ vì mẹ đã không còn ở đó

Rồi một ngày cha tôi bảo,
"Con trai ơi, ta tự hào về cách con trưởng thành
Cứ sống tự lập đi
Ồ ta sẽ tự lo được mà."

Mỗi khi tôi hôn lên con tôi
Những lời cha dạy dường như đúng
"Lũ trẻ chỉ lớn lên bên con thôi.
Chúng rồi cũng trưởng thành và sẽ rời xa con"
Tôi nhớ từng chữ cha đã nói
Tôi sống như thế mỗi ngày
Ông đã dạy được tôi theo cách ấy.

-----------------------------------------------------


Nguyên bản tiếng Anh:


Everyday my papa worked
To help to make ends meet
To see that we would eat
(To) keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said

Growing up with him was easy
time just flew on by
The years began to fly
He aged and so did I

I could tell
That mama wasn't well
Papa knew and deep down so did she
So did she
When she died
My papa broke down and cried
All he said was, "God, Why not take me!"

Every night he sat there sleeping in his rocking chair
He never went upstairs
All because she wasn't there

Then one day my Papa said,
"Son, I'm proud (of) the way you've grown
make it on your own
Oh I'll be O.K. alone."

Every time I kiss my children
Papa's words ring true
"Your children live through you.
They'll grow and leave you, too"
I remember every word my papa used to say
I live that every day
He taught me well that way

Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said

Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Tuck me in my bed
After all my prayers were said

Nguồn lời lấy ở:
http://www.allthelyrics.com/lyrics/paul_anka/papa-lyrics-223749.html#ixzz3INWmqd9w

------------------------------------------------------


PAPA - CHA YÊU

Paul Anka

(Bản mới)



Lời dịch:


Hằng ngày cha tôi vẫn làm việc
Gắng cho hôm đó được no đủ
Để thấy chúng tôi được ăn
Để những đôi giày trên chân chúng tôi luôn được mang
Mỗi đêm cha tôi đều bế tôi
Và dỗ tôi vào giường
Hôn lên đầu tôi
Sau khi tôi nói xong lời cầu nguyện
Có nhữnng năm
Nhiều nỗi buồn và nước mắt
Vượt qua hết
Cùng nhau chúng tôi đều mạnh mẽ
Chúng tôi đều mạnh mẽ
Thời gian đó thật bấp bênh
Nhưng cha tôi thật rắn rỏi
Và mẹ đã luôn đứng cạnh bên cha.

Lớn lên bên họ thật dễ dàng
Thời gian ấy cũng qua
Những năm đó bắt đầu trôi đi
Họ già mà tôi cũng thế
Tôi có thể nói rằng
Mẹ không khỏe
Cha biết và trong sâu thẳm mẹ cũng biết
Mẹ cũng biết thế
Rồi khi bà mất
Cha đã sụp đổ và ông đã khóc
Tất cả những gì ông có thể nói là, "Chúa ơi, sao lại là cô ấy? Hãy mang con đi đây này!"
Ngày nào ông cũng ngồi đó thiếp trên chiếc ghế bập bênh của mình
Ông chẳng bao giờ lên gác nữa
Chỉ vì mẹ đã không còn ở đó.

Một hôm cha tôi bảo,
"Con trai, ta tự hào về cách con trưởng thành"
Ông nói, "Cứ ra đi và tự lập đi.
Đừng lo. Cha một mình ổn mà."
Ông nói, "Có những thứ con phải làm
Những nơi con phải thấy"
Mắt ông đượm buồn khi ông
Khi ông nói tạm biệt tôi.

Mỗi khi tôi hôn lên con tôi
Những lời của cha dường như đúng
Ông bảo, "Con của con chỉ lớn lên cùng con thôi.
Rồi chúng sẽ trưởng thành! Chúng cũng sẽ rời xa con."
Tôi nhớ từng chữ cha đã nói
Tôi hôn lên lũ trẻ và cầu nguyện
Rằng chúng sẽ nhớ, sẽ nhớ đến tôi
Theo cách đó
Một ngày nào đó.

----------------------------------------------------

Nguyên bản tiếng Anh:


Everyday my papa would work
To try to make ends meet
To see that we would eat
Keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take me
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said
There were years
Of sadness and of tears
Through it all
Together we were strong
We were strong
The time were rough
But Papa he was tough
And mama she stood beside him all along

Growing up with them was easy
The time just flew on by
The years began to fly
They aged but so did I
I could tell
Mama she wasn't well
And papa knew and deep down so did she
So did she
And when she died
Papa broke down and he cried
And all he could say was, "God, why her? Take me!"
Everyday he sat there sleeping in a rocking chair
He never went upstais
Because she wasn't there

Then one day my Papa said,
"Son, I'm proud of how you've grown"
He said, "Go out and make it on your own.
And don't worry. I'm O.K. alone."
He said, "There are things you must do
Places you must see"
His eyes were sad as he
As he said goodbye to me

Every time I kiss my children
Papa's words ring true
He said, "Your children they live through you.
And they grow! They'll leave you, too"
I remember every word my papa used to say
I kiss my kids and pray
That they'll think, think of me
That way
Someday

Nguồn lời lấy ở:
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/papa-paul-anka.VUbs49PjJT.html

-/

Saturday, November 1, 2014

Karaoke Hàng Xóm



Người ta nói, ở đời có bốn thú vui gọi là tứ khoái mà dân gian chắc đã biết quá rồi nên không cần nhắc lại. Ngày nay, với bốn thứ đó thôi chắc chưa đủ mệt nên một số người, mà cái số này có chiều hướng gia tăng, thích hát hò và bắt thiên hạ nghe… miễn phí, coi như là một thú mới vậy.

Xin chớ vội khen khi nghe hai chữ “miễn phí” vì có những thứ đem cho cũng chưa chắc gì được thèm.

Anh Ba và chị Lơn ngụ ở một xóm nọ rất thích hát karaoke. Mọi người hay gọi họ là Ba Lơn cho có đôi có cặp. Mấy năm gần đây làm lụng có chút của ăn của để nên sắm một dàn máy karaoke rất ư là đồ sộ để mà cho cả thiên hạ biết cái tài năng “hát hay không bằng hay hát của mình”. Mà chẳng phải có mỗi gia đình anh chị là thích cái thú đó, vài nhà khác xung quanh cũng hưởng ứng trò giải trí này. Phía sau con đường có nhà của gia đình anh chị Ba Lơn là xóm... karaoke. Đối diện nhà anh chị, xéo vài căn là một quán ăn khai trương tổng cộng… không đếm nổi số lần vì ế nhệ nên phải đổi tên hầu đổi vận.

Chuyện là sao? Thưa, chuyện là xen kẽ giữa những “tụ điểm ca hát” đó là nhà của những gia đình khác và số này mới thực sự là nhiều. Đúng là cái thời đại khó hiểu thật, đa số phải phục tùng thiểu số. Chỉ mấy gia đình đó thôi mà cả xóm hầu như không lúc nào ngớt bị tra tấn vì tiếng hát như gào thét của họ. Nhưng nói thật lòng rằng, dù cho là hát nhẹ nhàng thì cũng chẳng nên hát lớn đến phiền hàng xóm xung quanh như vậy.

Chú ba là một người đàn ông ngoài sáu mươi. Nhà chú ở kế bên nhà anh chị Ba Lơn và cùng chia sẻ không gian với xóm nhà ở con đường phía sau. Có bữa, chú ba đang thiu thiu giấc trưa thì giật mình vì nghe một giọng gào mà chú vẫn hay ngao ngán than là "trời long đất lở":

“ – KHÔNG PHẢI EM, NÀO ĐÂU PHẢI EM…”

Chú ba hoảng hốt tưởng mình nằm mơ gặp ác mộng đến khi hoàn hồn thì mới nhận ra rằng không chỉ có ngủ mơ mới gặp phải ác mộng.

Một hôm, chú ba đánh bạo qua thăm nhà anh chị Ba lơn nhưng thực ra là để ngỏ lời về vụ hát karaoke. Sau một hồi chào hỏi, chú ba đi vào vấn đề:

- Nói thật với mấy cháu, hát karaoke thì chú hoan nghênh lắm vì hoạt động giải trí lành mạnh mà lại nghệ thuật nữa. Chỉ tiếc là các cháu bật loa lớn quá, làm cả xóm không ngủ được. Các cháu xem lại giùm chú nhé. Chú nói đây là cũng thay cho nhiều bà con xóm mình thôi chứ chẳng riêng gì chú.

Anh chị Ba Lơn nghe xong liền tỏ rõ thái độ khó chịu:

- Ủa chú, tụi cháu hát mắc mớ gì đến chú mà chú lại bảo thế?

- Không mắc mớ thì chú đến nói chuyện này với chúng cháu làm gì? Không gian là của chung, sao các cháu giành riêng cho mình thế?

- Này, chú ba, chú là người lớn, nói thì phải có sách mách có chứng nhé. Chúng cháu sống trong nhà của mình, chớ có lấn sang nhà của ai đâu mà chú bảo thế? – anh Ba tức mình.

- Các cháu không lấn nhưng giọng hát của các cháu thì có. Mỗi lần các cháu hát karaoke thì mở âm thanh to quá, làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh của xóm làng. Đó cũng là một sự xâm phạm không gian chung đấy chứ.

- Chú đừng nói bậy bạ như thế. Cháu xin lỗi vì chú đáng tuổi cha mẹ cháu nhưng cháu không thể không nói lại. Chú không thích nghe thì đóng cửa lại, chứ hát hò là quyền tự do của người ta mà sao chú cấm được? – chị Lơn nổi quạu.

- Ấy ấy, chú đâu có cấm các cháu hát, chú chỉ muốn các cháu vặn nhỏ loa lại để mỗi nhà cháu nghe thôi, đừng bắt lớn quá làm phiền hàng xóm, trong đó có chú thôi mà. Cháu nghĩ mà coi, khi cháu hát, âm thanh lan ra khắp xóm, làm sao mà người ta chận lại được? – chú ba phân trần.

- Cháu nói thiệt với chú, thay vì chú đi mua đĩa về cho tốn tiền, nay chú được nghe nhạc miễn phí mà lại còn không chịu. – anh Ba lên giọng.

- Ờ, rõ là thế rồi còn gì. – chị Lơn phụ họa.

- Thôi, cho chú xin cháu ạ. Để chú tự bỏ tiền mua đĩa mà chú thích về nghe. Tốn tiền nhưng nếu nó giá đáng thì chú cũng chịu. Còn miễn phí mà hại cả lỗ tai bà con hàng xóm thì chú thấy thà chẳng có còn hơn. Mong các cháu nghĩ lại.

Nghe đến đây, anh chị Ba Lơn nổi khùng đuổi chú ba ra khỏi nhà và sau đó bắt karaoke hát ngay lập tức. Lần này, họ bắt loa lớn muốn nổ luôn cả vùng chứ không còn chỉ trong xóm nữa.

Ngày qua ngày, hết nhà anh chị Ba Lơn rồi đến xóm phía sau đường, rồi cái quán đổi tên với số lần không đếm xuể đó nữa, thi nhau hát. Cái quán ế ẩm chẳng ma nào tới nên mỗi khi nó bắt nhạc thì đồng nghĩa với việc nó khai trương… vì đổi tên. Xóm đằng sau nhà thì dịp nào mà họ ngẫm thấy giá đáng trong tháng hay năm là hát. Sinh nhật hát, đám giỗ hát, đám ma hát, đám cưới hát, thôi nôi cũng hát, họp bạn cũng hát, cuối tuần con cháu về cũng hát, thậm chí mua cái áo mới cũng hát, hát để “rửa”… cái áo, và thời gian hát thì bất kể ngày đêm. Riêng anh chị Ba Lơn thì hát mọi ngày, mọi lúc, và từ bữa chú ba đến thăm xong, họ hát không ngừng nghỉ như thể để dằn mặt chú.

Một buổi sáng nọ, công an đến nhà chú ba, rồi cả hai cùng đi sang nhà anh chị Ba Lơn. Họ nói với nhau cái gì đấy mà sau đó thấy anh chị Ba lơn không hát karaoke to nữa, âm thanh giảm còn phân nửa. Tuy không hoàn toàn tôn trọng sự yên lặng chung của xóm nhưng việc âm thanh giảm còn phân nửa đã là một kỳ tích. Mấy nhà phía sau con đường cũng vậy, còn cái quán thì nằm chèo queo, đổi tên hoài mà không thấy khách đâu nên nó mệt, hết thèm đổi nữa hay là sao, chỉ biết rằng nó không hát thì cũng mừng rồi, vì mỗi lần nó hát là nhà chú ba như muốn bay cả nóc.

Tuy nhiên, sự thể chỉ kéo dài được khoảng nửa tháng thì mọi thứ trở lại như cũ. Karaoke từ sáng đến tối, gần mười tám giờ một ngày, gần ba trăm ngày trong năm, chú ba và cả xóm được “phục vụ cưỡng bức” karaoke gào thét không mất tiền.



Một thời gian sau, chú ba chuyển đi ra nước ngoài sinh sống với cậu con trai. Ngôi nhà của chú bán lại cho một người làm nghề nuôi chó lấy thịt.

Thế thì có vấn đề gì? Thưa vấn đề là cái trại nuôi chó lấy thịt của chú này có tới hàng trăm con chó, mà con nào con nấy nó đều ăn khỏe, và đi vệ sinh cũng khỏe. Chú này thì không sống trong trại mà sống ở một nơi khác, hằng ngày tới đây để cho chó ăn và rửa chuồng chó thôi. Thế vấn đề cụ thể là gì? Thôi, chẳng dài dòng, vấn đề là chú này rửa chuồng chó thì đùa hết cả phân chó ra ngoài đường, rồi phân men theo mép đường chảy ra hai phía, còn đối diện thì gần như lãnh đủ. Vì chỉ cách có hai căn nhà và một khoảng đất trống nên mùi phân của hàng trăm con chó dồn dập mỗi ngày khiến nhà của anh chị Ba Lơn bị ảnh hưởng rất nặng nề còn hai nhà kế bên cũng rục rịch dọn đi. Bước ra khỏi cửa là nghe mùi phân chó, ở trong nhưng nhiều khi không đóng kín cửa thì cũng nghe. Cái sân của anh chị thì nồng nặc mùi ấy nên mấy đứa nhỏ con anh chị không chịu ra chơi nữa, suốt ngày ngồi trong và giành micro của cha mẹ. Cả xóm phía sau đường cũng không tránh khỏi vì nằm dưới chiều gió.

Một hôm anh chị Ba Lơn sang thăm trại chó để nói phải nói chẳng nhưng những gì họ được nghe là:

- Nhà của ông, ông nuôi cái gì thì thây kệ ông. Đường là của nhà nước chứ có phải đường của mày đâu mà mày bắt lỗi bắt phải ông? Không khí là của chung, mày chịu không được thì đóng cửa lại chứ cấm ông sao được. Thôi cút về đi, không tao cho chó cắn thì đừng có trách.

Người ta nói, cái gì giống nhau thì hút lẫn nhau còn khác nhau thì không thể nào hòa hợp được, quả không sai. Anh chị Ba Lơn không ở chung xóm với chú ba nữa mà lại ở chung xóm với ông nuôi chó này đúng là minh chứng hùng hồn cho chuyện đó. Chỉ tội cho những người vẫn còn ở lại nhưng nếu họ cũng giống chú ba thì chắc sớm muộn gì cũng ra đi bằng không thì cái xóm đó nhất định phải thay đổi thôi.

-----------------------------

HẾT – tháng 10 năm 2014 - Tác giả: Phong Trần Anh - 1988 Truyện