Điều thứ 1:
Sống ở đời làm sao lường trước hết được mọi việc, đánh giá đúng hết mọi sự và mọi người? Nếu làm được tất cả thì đã là thánh nhân rồi. Chính vì không phải thánh nhân nên người ta mới có những sai lầm.
Điều thứ 2:
Con người hay có cái tật là nói quá, nói thêm. Nói quá, nói thêm đây không hẳn là quá và thêm chi tiết hay thông tin của sự việc mà là quá hay thêm cái cảm xúc cá nhân vào khi truyền tải thông tin thôi. Cũng cùng một việc như vậy nhưng được kể với hai giọng văn khác nhau thì cảm xúc của người nghe sẽ khác nhau. Cái gọi là quá hay thêm ở đây nó vô hình nhưng tác dụng của nó thì lớn lắm. Quá hay thêm chỉ là cái tật căn bản, từ đây nó dẫn đến một hậu quả to lớn hơn và nguy hiểm hơn là hận đời. Hận đời không có nghĩa là hận cả cuộc đời, ở mọi phương diện của nó, với tất cả mọi người trong nó, mà là một cách gọi để ám chỉ thái độ căm ghét đã lên đến đỉnh điểm về một khía cạnh nào đó của cuộc sống.
Điều thứ 3:
Hãy tưởng tượng cuộc sống dưới mắt một con người như một màn hình LCD, nó có vô số điểm ảnh chiếm chỗ trên đó để làm nhiệm vụ trình bày màu sắc, mỗi điểm ảnh mang một màu nhất định vào một thời điểm nhất định vì một lý do nhất định và nó có khả năng diễn tả mọi màu sắc ở mọi cấp độ. Chỉ cần hệ thống của máy tính xử lý ra màu nào thì nó sẽ hiển thị đúng theo màu ấy, nhiệm vụ của các điểm ảnh là như thế. Nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà có những điểm ảnh không thể hiện được màu sắc theo đúng như vậy mà nó chỉ có thể hiển thị một hoặc vài màu, hoặc thậm chí là không còn màu nào cả, tức là đen thui luôn, thì người ta gọi nó là điểm ảnh "chết", theo cách người ta vẫn hay gọi. Những điểm ảnh "chết" như thế không thể diễn tả được sự đa dạng và phong phú của màu sắc mà hệ thống gửi đến nó. Bất kể hệ thống xử lý ra màu nào thì nó vẫn chỉ trình bày vài màu hoặc đen như thế thôi.
Điều thứ 4:
Thái độ hận đời như một điểm ảnh chết trong cái nhìn cuộc sống của một con người. Định kiến, thành kiến,… đại loại là sự chấp trước đều là những điểm ảnh chết trong cái trí. Người mang một định kiến cũng giống như một màn hình LCD mang một điểm ảnh chết. Tùy vào mức độ cực đoan mà cái nhìn về cuộc sống của nó bị kém đa dạng và phong phú như thế nào. Cuộc sống muôn màu bị những điểm ảnh chết _những điểm ảnh không có khả năng diễn tả sự việc, sự vật đúng như nó là, làm cho nghèo nàn.
Điều thứ 5:
Định kiến như những khối u của bệnh ung thư đối với tâm trí con người. Nếu như khối ung thư của cơ thể là do nạp quá nhiều độc tố, di truyền gen xấu, phóng xạ,… mà sinh ra thì khối ung thư của tâm trí _tức định kiến, là bởi ghét với hận, thiếu hiểu biết, tính chấp trước,… mà sinh ra.
Điều 6:
Trời mưa hay nắng mà không đúng lúc đôi khi cũng làm người ta ghét nhưng chỉ là vu vơ vậy thôi chứ đâu có ai oán hận ông trời? Động đất, sóng thần xảy ra làm chết không biết bao nhiêu sinh mạng, tan nát không biết bao nhiêu công trình nhưng cũng đâu có ai oán hận đất hay biển? Nhưng người mà làm tổn thương người thì sẽ có oán hận đấy.
Điều 7:
Khi bị tổn thương, người ta thường phản ứng lại bằng cách tạo ra lớp vỏ bảo vệ. Lớp vở đó chính là định kiến, nó là ranh giới phân tách giữa vùng an toàn với vùng mạo hiểm. Tổn thương càng lớn, định kiến càng sâu nặng và càng khó phá vỡ. Càng khó phá vỡ thì càng cần tác động mạnh để xâm nhập. Tác động càng mạnh thì càng gây đau đớn. Bởi vậy, định kiến càng sâu nặng thì chỉ càng khiến người ta đau khổ mà thôi. Đặc biệt là khi có kẻ bên ngoài cố tình phá vỡ định kiến đó, họ lại phải dùng một tác động rất mạnh để thực hiện, và nếu nó đủ mạnh để phá vỡ ranh giới thì nó cũng đủ mạnh để tạo ra một sự tổn thương lớn lao. Một tổn thương mới sẽ hình thành một định kiến mới ngay lập tức và lần này lại càng thu hẹp phạm vi hơn. Lúc đó, người ta càng thu mình, càng phản ứng dữ dội thì định kiến càng sâu nặng chứ không hề thuyên giảm.
Điều cuối:
Va chạm là điều tất yếu giữa con người. Tổn thương do đó cũng là một thứ thường tình. Định kiến sẽ trở thành chuyện không lấy gì làm lạ. Chúng ta chấp nhận những điều đó như một phần của cuộc sống nhưng chúng ta không chịu công nhận rằng cái nhìn về cuộc sống của mình bị "chết" ở một điểm nào đó, giống như trường hợp điểm ảnh "chết" trên màn hình LCD, là thực. Chúng ta luôn nghĩ mình có khả năng thấu hiểu và nhận định nhưng không phải thế, cái chúng ta hay có chỉ là một con mắt với những góc nhìn "chết" trong dòng thời gian, chúng lúc nào cũng thấy ở chỗ đó đúng cái thứ đó bất kể thực tế là gì. Thật không may là cái "màn hình LCD" này có nhiểu điểm ảnh chết lắm, rất nhiều. Và trớ trêu làm sao, nhiều khi những điểm ảnh chết này không chết vì "hệ thống" bị "tổn thương" quá mức mà là do tác động từ bên ngoài. Một kiểu của "tự kỷ ám thị". Bạn được bảo cho là thế và bạn tin là thế, niềm tin này hút cái đúng như nó đến với bạn để củng cố chính nó. -/
No comments:
Post a Comment