Thursday, May 26, 2022

Kênh trực giác – Chương 4 – Đại lục địa Á Âu Phi

(Đặt cái tựa nghe đao to búa lớn vậy chứ không có trình độ bàn sâu, phớt phớt chơi thôi).

***

Kênh trực giác

- - -

Chương 4 - ĐẠI LỤC ĐỊA Á ÂU PHI

Các siêu cường nhậu nhẹt say sưa bí tí rồi ngủ quên mút mùa nên để cho bọn quỷ xanh đỏ nó lộng hành. Sau khi thức dậy và nhìn lại mình trong gương, thấy cái mặt nó xấu đau.

Bây giờ là thế kỷ 21, cách đây hơn năm thế kỷ trước, không biết con linh cẩu nào xúi dại vua Sư Tử đi qua xứ Lúa để dụ người ta tách thửa. Thuở đời nay, hễ lúa thì ưu tiên dồn thửa để cò bay thẳng cánh mới phải, nhưng thời quỷ yêu lộng hành, đảo lộn âm dương, nên mới có cái ngu kiến đó. Đang lúc chưa biết đường hướng thế nào thì có khách tới thăm.

“Chỗ đó sao tối thế” – Sư Tử dè dặt.
“Yên tâm, để tôi soi đèn cho” – Đại Lồng Đèn trấn an.

Vậy mà Sư Tử cũng nghe theo, rồi còn lôi kéo nhiều mãnh thú khác cùng theo với mình, làm loạn ruộng đồng, đánh anh Hai Lúa bên bờ xuống ruộng vì ảnh chống lại quân cướp đất. Anh Hai Lúa bị đánh bầm dập, mềm như trái chuối, máu me bê bết, tay chân xụi lơ, lăn long lóc; nhưng cái đầu vẫn còn tỉnh táo táo, ảnh lẩn mình chờ thời. 


THỜI NGHIỆP QUẬT



Mảng lục địa Á Âu là một mảng lớn, kết nối với mảng Phi tạo thành một đại lục địa rộng lớn nhất trên Trái Đất, đến nay đã chiếm chiếm 5,7 tỷ người, 85% dân số, vừa là quê nhà vừa là thủ phủ và thị trường của rất nhiều nước lớn, thế lực lớn, và nhất là các tôn giáo lớn: Thiên Chúa, Hồi, Hindu,… Trong khi đó Cánh Đồng Lúa là chỗ đầu tiên vừa nhận ánh sáng Mặt Trời vừa nhận hơi ẩm từ Thái Bình Dương, lại đồng thời là chỗ nối liền lục địa (không phải đảo). Lẽ ra một nơi quan trọng và hiểm yếu như vậy thì bậc vương quyền phải biết mà không nên đụng tới, nhưng không, chẳng những đụng mà còn quậy nữa. Bây giờ cái nghiệp đó đã quật hết cả mảng, đi đến đâu cũng thấy chia rẽ. Không có mảng lục địa này, Sư Tử lấy thịt đâu mà ăn? Lồng Đèn biết lấy mỡ đâu mà thắp? Chủ chăn lấy cỏ đâu mà cho Dê, Bò ăn?

Thế rồi họ, với bản tính du mục từ thời tổ tiên truyền lại, đã nhìn qua châu Mỹ với một đôi mắt thèm khát, nhưng ở xứ này cũng đã có chủ: Đại Bàng.

Giống Đại Bàng bay trên bầu trời châu Mỹ, nó hay tìm thức ăn bằng những loài nhỏ bé lạc đàn chạy lung tung ở phía dưới. Nay quỷ của đại lục địa kéo qua mở nhà nuôi, gồm thâu mồi của Đại Bàng vào trong trại. Bị cạnh tranh lại còn ở trong cảnh "mãnh đại bàng nan địch quần hồ" nên nó chấp nhận chia phần nhưng trong lòng luôn mưu tính mai phục gài hàng lũ kia để loại bỏ đối thủ. Không hiểu người không thể thắng người, Đại Bàng cất công qua tận Á Phi Âu săn mồi.

Vào thời nghiệp quật, bọn quỷ xanh đỏ chuyển trụ sở, dời đô sang châu Mỹ vì nhà ở lục địa Á Phi Âu bị rung lắc dữ dội. Chuyện tranh ăn là không thể không xảy ra. Bọn này than trách thời loạn làm cho chuồng trại loạn đả, đi đến đâu cũng bị cái loạn kéo tới, nhưng nào biết đâu chính chúng là cái loạn. Làm sao trốn chạy khỏi bản thân mình được?

Nồi lẩu đã cạn, những gì thừa lại là cặn bã và xương xẩu, là mâm tiệc tàn cho chó ăn ké thôi, mà cũng phải loại chó ghẻ, chứ chó cưng đã được cho ăn từ trước.

Thời nghiệp quật cũng là thời đá bát, dành cho bọn quỷ yêu đáng lởm nhất, làm quỷ nhưng một chút tư duy cũng không có, hễ ăn xong là đá bể đồ đựng, chửi kẻ cho mình ăn. Sân khấu thế cuộc đến tuồng diễn của bọn ngu si, mạt hạng, điên loạn và đạo đức giả nhất của mọi loại quỷ. Trong khi nhìn cảnh bọn ghẻ lở tranh nhau những đống cứt, bãi ói và xương xẩu mà bọn quỷ đầu sỏ đã để lại, thì phía xa xa là cảnh tượng đau lòng: lũ đầu sỏ xỏ cánh, buộc cổ con Đại Bàng, cưỡi nó bay tiến về bầu trời phía Tây. Đại Bàng đã sa bẫy.


Thiên bất dung gian


Đại Bàng đang chở bọn quỷ đầu sỏ sang trời Tây định đô mới thì nửa đường gãy gánh vì bị....... hạ đường huyết.

Trước khi bay lên, Sư Tử có lỡ làm cái giọng trịch thượng với lũ ghẻ lở kia nên bây giờ lúng túng nghĩ cách nói gỡ: “Thời đại bây giờ không còn vương quyền nữa, mọi người đều bình đẳng”. Nhưng mà trên đầu Sư Tử vẫn còn đội vương miện, kêu gỡ xuống vẫn không chịu. Đến lượt Đại Lồng, với ngọn lửa chỉ còn leo lét và cái lồng bị móp tứ phía nói: “Văn minh Đại Lồng chiếu sáng bốn phương”.

May mắn hơn, ông chủ chăn cưỡi được con Đại Bàng khỏe nhất nên đã vượt Đại Tây Dương thành công, nhưng đáp nhầm chỗ. Cũng tại ăn nhiều thịt quá nên biến thành cái bị thịt, mập tù lú không bay lên núi nổi, vừa gặp bờ biển là rớt rồi, không chết đã là may. Nhưng ta nói, cá sấu ở đâu mà quá trời quá đất, chúng nó cắn mất cái đít. Không có đít làm sao ngồi được mà đòi cưỡi Đại Bàng?

Biết kiếm ăn ở đâu nữa bây giờ, chốn cũ đã phá tan tành, chỗ mới không làm chủ được. Cú chót này toàn đồ thối, thật là ê chề, không ngờ có ngày phải tẩm ướp, rồi chế biến đủ kiểu cho nó bớt thối để mà ăn.

Vốn dĩ lộc không phải của mình thì không nên cướp, vì cảnh tượng đứt gãy hay sụp đổ đã giăng mắc sẵn rồi. Cứ cái kiểu nghe phong phanh ở đây tốt, ở kia ngon rồi kéo đến, lòng tin rằng mình có phần nên thỏa sức cướp đoạt, thì chỉ có tai họa là chắc ăn nhất thôi. Nhưng ai? Kẻ nào đã phao mấy cái tin đó?

No comments:

Post a Comment