Wednesday, March 13, 2013

Hai mùa xuân

Đêm xuân tàu dừng bến
Bóng tối phủ mịt mùng
Cạnh người không rõ mặt
Im lìm chẳng nói năng

Sương khuya buốt bàn tay
Hơi ấm truyền qua vải
Hai người vẫn chưa nói
Chạm nhau một lát thôi

Chửa sáng tàu lại dừng
Người ra đi không hẹn
Ta không biết mặt nàng
Giọng chỉ nghe dăm tiếng

Ký ức đó theo sau
Rời tàu lòng vương vấn
Thế cuộc chẳng đổi thay
Đêm mù không lối thoát

Mối duyên chưa dứt hẳn
Bốn xuân sau trở lại
Đời đã rõ trắng đen
Kiếp người thân trâu ngựa

Hai kẻ đối mặt nhau
Cất tiếng chào khe khẽ
Đóa sen trên đất bùn
Hương thơm không pha lẫn

Câu chuyện về tương lai
Đức tin vững trong lòng
Xuân này đã biết mặt
Tiễn biệt không hẹn ngày

Đêm tối ngày một tối
Đường đi gió bụi đầy
Người lưu lạc tha hương
Cố nhân còn hay mất?

------------

Bài thơ trên được diễn lại dựa theo một câu chuyện có thực đã được viết ra bởi chính người trong cuộc và được đăng lên mạng dưới tựa đề Hai Mùa Xuân Xưa. Tác giả là nhà báo Việt Thường, một tù nhân lương tâm tị nạn cộng sản ở Anh Quốc. Ông đã trải qua và chứng kiến không biết bao nhiêu là đau khổ của chính mình và những người khác; tuy nhiên lập trường và ý chí của ông luôn vững vàng. Ông giúp mọi người được hiểu, được biết về nhiều vấn đề, nhiều sự thật quan trọng; và không bao giờ quên tổ quốc của ông. Thật đáng kính trọng!

Cập nhật 11/8/2025:

Cách đây nhiều năm trước (có lẽ trong đại dịch Covid), ông đã qua đời.

Mời đọc bài "Hai mùa xuân xưa" của nhà báo Việt Thường:

No comments:

Post a Comment