Saturday, November 1, 2014
Karaoke Hàng Xóm
Người ta nói, ở đời có bốn thú vui gọi là tứ khoái mà dân gian chắc đã biết quá rồi nên không cần nhắc lại. Ngày nay, với bốn thứ đó thôi chắc chưa đủ mệt nên một số người, mà cái số này có chiều hướng gia tăng, thích hát hò và bắt thiên hạ nghe… miễn phí, coi như là một thú mới vậy.
Xin chớ vội khen khi nghe hai chữ “miễn phí” vì có những thứ đem cho cũng chưa chắc gì được thèm.
Anh Ba và chị Lơn ngụ ở một xóm nọ rất thích hát karaoke. Mọi người hay gọi họ là Ba Lơn cho có đôi có cặp. Mấy năm gần đây làm lụng có chút của ăn của để nên sắm một dàn máy karaoke rất ư là đồ sộ để mà cho cả thiên hạ biết cái tài năng “hát hay không bằng hay hát của mình”. Mà chẳng phải có mỗi gia đình anh chị là thích cái thú đó, vài nhà khác xung quanh cũng hưởng ứng trò giải trí này. Phía sau con đường có nhà của gia đình anh chị Ba Lơn là xóm... karaoke. Đối diện nhà anh chị, xéo vài căn là một quán ăn khai trương tổng cộng… không đếm nổi số lần vì ế nhệ nên phải đổi tên hầu đổi vận.
Chuyện là sao? Thưa, chuyện là xen kẽ giữa những “tụ điểm ca hát” đó là nhà của những gia đình khác và số này mới thực sự là nhiều. Đúng là cái thời đại khó hiểu thật, đa số phải phục tùng thiểu số. Chỉ mấy gia đình đó thôi mà cả xóm hầu như không lúc nào ngớt bị tra tấn vì tiếng hát như gào thét của họ. Nhưng nói thật lòng rằng, dù cho là hát nhẹ nhàng thì cũng chẳng nên hát lớn đến phiền hàng xóm xung quanh như vậy.
Chú ba là một người đàn ông ngoài sáu mươi. Nhà chú ở kế bên nhà anh chị Ba Lơn và cùng chia sẻ không gian với xóm nhà ở con đường phía sau. Có bữa, chú ba đang thiu thiu giấc trưa thì giật mình vì nghe một giọng gào mà chú vẫn hay ngao ngán than là "trời long đất lở":
“ – KHÔNG PHẢI EM, NÀO ĐÂU PHẢI EM…”
Chú ba hoảng hốt tưởng mình nằm mơ gặp ác mộng đến khi hoàn hồn thì mới nhận ra rằng không chỉ có ngủ mơ mới gặp phải ác mộng.
Một hôm, chú ba đánh bạo qua thăm nhà anh chị Ba lơn nhưng thực ra là để ngỏ lời về vụ hát karaoke. Sau một hồi chào hỏi, chú ba đi vào vấn đề:
- Nói thật với mấy cháu, hát karaoke thì chú hoan nghênh lắm vì hoạt động giải trí lành mạnh mà lại nghệ thuật nữa. Chỉ tiếc là các cháu bật loa lớn quá, làm cả xóm không ngủ được. Các cháu xem lại giùm chú nhé. Chú nói đây là cũng thay cho nhiều bà con xóm mình thôi chứ chẳng riêng gì chú.
Anh chị Ba Lơn nghe xong liền tỏ rõ thái độ khó chịu:
- Ủa chú, tụi cháu hát mắc mớ gì đến chú mà chú lại bảo thế?
- Không mắc mớ thì chú đến nói chuyện này với chúng cháu làm gì? Không gian là của chung, sao các cháu giành riêng cho mình thế?
- Này, chú ba, chú là người lớn, nói thì phải có sách mách có chứng nhé. Chúng cháu sống trong nhà của mình, chớ có lấn sang nhà của ai đâu mà chú bảo thế? – anh Ba tức mình.
- Các cháu không lấn nhưng giọng hát của các cháu thì có. Mỗi lần các cháu hát karaoke thì mở âm thanh to quá, làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh của xóm làng. Đó cũng là một sự xâm phạm không gian chung đấy chứ.
- Chú đừng nói bậy bạ như thế. Cháu xin lỗi vì chú đáng tuổi cha mẹ cháu nhưng cháu không thể không nói lại. Chú không thích nghe thì đóng cửa lại, chứ hát hò là quyền tự do của người ta mà sao chú cấm được? – chị Lơn nổi quạu.
- Ấy ấy, chú đâu có cấm các cháu hát, chú chỉ muốn các cháu vặn nhỏ loa lại để mỗi nhà cháu nghe thôi, đừng bắt lớn quá làm phiền hàng xóm, trong đó có chú thôi mà. Cháu nghĩ mà coi, khi cháu hát, âm thanh lan ra khắp xóm, làm sao mà người ta chận lại được? – chú ba phân trần.
- Cháu nói thiệt với chú, thay vì chú đi mua đĩa về cho tốn tiền, nay chú được nghe nhạc miễn phí mà lại còn không chịu. – anh Ba lên giọng.
- Ờ, rõ là thế rồi còn gì. – chị Lơn phụ họa.
- Thôi, cho chú xin cháu ạ. Để chú tự bỏ tiền mua đĩa mà chú thích về nghe. Tốn tiền nhưng nếu nó giá đáng thì chú cũng chịu. Còn miễn phí mà hại cả lỗ tai bà con hàng xóm thì chú thấy thà chẳng có còn hơn. Mong các cháu nghĩ lại.
Nghe đến đây, anh chị Ba Lơn nổi khùng đuổi chú ba ra khỏi nhà và sau đó bắt karaoke hát ngay lập tức. Lần này, họ bắt loa lớn muốn nổ luôn cả vùng chứ không còn chỉ trong xóm nữa.
Ngày qua ngày, hết nhà anh chị Ba Lơn rồi đến xóm phía sau đường, rồi cái quán đổi tên với số lần không đếm xuể đó nữa, thi nhau hát. Cái quán ế ẩm chẳng ma nào tới nên mỗi khi nó bắt nhạc thì đồng nghĩa với việc nó khai trương… vì đổi tên. Xóm đằng sau nhà thì dịp nào mà họ ngẫm thấy giá đáng trong tháng hay năm là hát. Sinh nhật hát, đám giỗ hát, đám ma hát, đám cưới hát, thôi nôi cũng hát, họp bạn cũng hát, cuối tuần con cháu về cũng hát, thậm chí mua cái áo mới cũng hát, hát để “rửa”… cái áo, và thời gian hát thì bất kể ngày đêm. Riêng anh chị Ba Lơn thì hát mọi ngày, mọi lúc, và từ bữa chú ba đến thăm xong, họ hát không ngừng nghỉ như thể để dằn mặt chú.
Một buổi sáng nọ, công an đến nhà chú ba, rồi cả hai cùng đi sang nhà anh chị Ba Lơn. Họ nói với nhau cái gì đấy mà sau đó thấy anh chị Ba lơn không hát karaoke to nữa, âm thanh giảm còn phân nửa. Tuy không hoàn toàn tôn trọng sự yên lặng chung của xóm nhưng việc âm thanh giảm còn phân nửa đã là một kỳ tích. Mấy nhà phía sau con đường cũng vậy, còn cái quán thì nằm chèo queo, đổi tên hoài mà không thấy khách đâu nên nó mệt, hết thèm đổi nữa hay là sao, chỉ biết rằng nó không hát thì cũng mừng rồi, vì mỗi lần nó hát là nhà chú ba như muốn bay cả nóc.
Tuy nhiên, sự thể chỉ kéo dài được khoảng nửa tháng thì mọi thứ trở lại như cũ. Karaoke từ sáng đến tối, gần mười tám giờ một ngày, gần ba trăm ngày trong năm, chú ba và cả xóm được “phục vụ cưỡng bức” karaoke gào thét không mất tiền.
…
Một thời gian sau, chú ba chuyển đi ra nước ngoài sinh sống với cậu con trai. Ngôi nhà của chú bán lại cho một người làm nghề nuôi chó lấy thịt.
Thế thì có vấn đề gì? Thưa vấn đề là cái trại nuôi chó lấy thịt của chú này có tới hàng trăm con chó, mà con nào con nấy nó đều ăn khỏe, và đi vệ sinh cũng khỏe. Chú này thì không sống trong trại mà sống ở một nơi khác, hằng ngày tới đây để cho chó ăn và rửa chuồng chó thôi. Thế vấn đề cụ thể là gì? Thôi, chẳng dài dòng, vấn đề là chú này rửa chuồng chó thì đùa hết cả phân chó ra ngoài đường, rồi phân men theo mép đường chảy ra hai phía, còn đối diện thì gần như lãnh đủ. Vì chỉ cách có hai căn nhà và một khoảng đất trống nên mùi phân của hàng trăm con chó dồn dập mỗi ngày khiến nhà của anh chị Ba Lơn bị ảnh hưởng rất nặng nề còn hai nhà kế bên cũng rục rịch dọn đi. Bước ra khỏi cửa là nghe mùi phân chó, ở trong nhưng nhiều khi không đóng kín cửa thì cũng nghe. Cái sân của anh chị thì nồng nặc mùi ấy nên mấy đứa nhỏ con anh chị không chịu ra chơi nữa, suốt ngày ngồi trong và giành micro của cha mẹ. Cả xóm phía sau đường cũng không tránh khỏi vì nằm dưới chiều gió.
Một hôm anh chị Ba Lơn sang thăm trại chó để nói phải nói chẳng nhưng những gì họ được nghe là:
- Nhà của ông, ông nuôi cái gì thì thây kệ ông. Đường là của nhà nước chứ có phải đường của mày đâu mà mày bắt lỗi bắt phải ông? Không khí là của chung, mày chịu không được thì đóng cửa lại chứ cấm ông sao được. Thôi cút về đi, không tao cho chó cắn thì đừng có trách.
Người ta nói, cái gì giống nhau thì hút lẫn nhau còn khác nhau thì không thể nào hòa hợp được, quả không sai. Anh chị Ba Lơn không ở chung xóm với chú ba nữa mà lại ở chung xóm với ông nuôi chó này đúng là minh chứng hùng hồn cho chuyện đó. Chỉ tội cho những người vẫn còn ở lại nhưng nếu họ cũng giống chú ba thì chắc sớm muộn gì cũng ra đi bằng không thì cái xóm đó nhất định phải thay đổi thôi.
-----------------------------
HẾT – tháng 10 năm 2014 - Tác giả: Phong Trần Anh - 1988 Truyện
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment