Thursday, December 3, 2015

Nhan sắc, sức khỏe và trí tuệ


Nhan sắc cũng là một tài sản quý giá, tuy vậy nó không quý bằng sức khỏe của chúng ta, và lại càng không quý bằng trí tuệ.

(Nhưng nếu có nhan sắc thì cũng "ngon" đấy ạ, he he. :D)

Mọi thứ đều thay đổi theo thời gian, nhan sắc cũng vậy. Thí dụ: khi xưa mình là con nít, mình bụ bẫm, lớn lên thì kháu khỉnh, lớn chút nữa thì dễ thương, lớn hơn nữa nhưng vẫn còn trẻ thì gọi là đẹp, đến tuổi trung niên thì thành quyến rũ, khi về già thì thành đẹp lão.

Nếu bây giờ mình chưa đẹp thì đợi đến cỡ 90 là cũng được đẹp thôi. Vì lúc đó, ai khỏe mạnh là đẹp hà, còn những đường nét trên gương mặt, mắt, mũi, vân vân và vân vân thì nhìn chung, ai cũng... nhăn và trổ đồi mồi hết, tóc tai thì bạc và thưa thớt, vú thì xệ, cơ thì nhão, dáng thì ít nhiều cũng còng, răng thì phải làm giả. Tuổi ấy mà còn mạnh giỏi, gân cốt không mỏi, ăn uống ngon miệng thì bảo đảm ngoại hình sẽ đẹp lão thôi.

Nếu sinh ra không đẹp thì cứ đợi, rồi cũng tới lúc nó đẹp, nhưng phải đảm bảo sức khỏe, giữ được sức khỏe thì mới đảm bảo sẽ có lúc đó, không giữ được thì coi như...tại bạn.

Thêm: Ai ít tức giận thì lại càng đẹp, ai ít hối tiếc thì còn đẹp hơn nữa, ai không sợ chết thì đẹp nhất.

Không phân vân giữa nhan sắc và trí tuệ vì lúc nào cũng phải là trí tuệ


Vì nhan sắc chỉ là một vẻ của cơ thể_cái sẽ bị bỏ lại ở kiếp này và tan thành tro bụi; còn trí tuệ chính là ta, ta là cái trí tồn tục đi tìm một cơ hội khác để sống. Nó giống như ta sống trong ngôi nhà của riêng mình và một ngày nọ, ngôi nhà đã "hết date" nên ta phải đi. Vậy ta mới là quan trọng chứ ngôi nhà thì không, nhưng khi ta còn sống trong nó thì vì chính ta mà ta phải bảo vệ nó, bởi mỗi lần sống, người ta chỉ có một và chỉ một ngôi nhà như vậy thôi. Ngôi nhà là sinh thể của ta, là một cơ hội mà ta có. Trân trọng từng cơ hội mà mình có được, vừa xài vừa giữ gìn. Nhưng luôn ghi nhớ: ta quan trọng hơn ngôi nhà, huống hồ chỉ là một vẻ của nó.

Đầu tư cho chính mình tức là đầu tư cho trí tuệ hay ngược lại, bởi vậy người chọn con đường này ngày càng thông tuệ ra. Đầu tư cho nhan sắc là đầu tư cho một vẻ của ngôi nhà, người chọn con đường này sớm muộn cũng phải quay trở lại con đường kia. Biết sớm đỡ mất thời gian.

Cẩn thận: Cái trí mà là chính ta không phải là "E = mcc" hay "rắn là một loài bò sát không chân", hay "năm 1945 thế chiến thứ II chấm dứt". Không phải, vì đó là kiến thức.

Không phải là xấu hay đẹp mà là ham muốn


Chúng ta có nhận ra vấn đề thực sự không nằm ở chỗ dung nhan mà chính là ham muốn của chúng ta không? Không phải vì xấu mà ta khổ, lý do khiến ta khổ là vì ta muốn được đẹp (nhưng không được :D).

Dù chúng ta cố thỏa mãn cái ham muốn được đẹp lên theo cách nào đi nữa, chúng ta luôn khổ trên con đường đó, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Có người cố làm đẹp ngoại hình, có người cố làm đẹp tâm hồn, có người cố làm đẹp cả hai. Dù thuộc trường hợp nào, chúng ta cũng khổ. Sự cố gắng để đạt tới một chuẩn mực hay một mức độ nào đó đều ẩn dụ một cảm giác rằng bản thân chúng ta khiếm khuyết. Thực ra, ý thức về khiếm khuyết khác với cảm giác về khiếm khuyết. Hai điều đó thực sự khác nhau. Ý thức là cái biết, nó là trí tuệ nên có khả năng diệt ham muốn và chấm dứt đối tượng; còn cảm giác về sự khiếm khuyết là một trạng thái tiêu cực mà không biết nó là gì, nó dẫn tới trầm cảm và sinh tâm bệnh. Cảm giác về khiếm khuyết là một kiểu của "tôi buồn không biết vì sao tôi buồn", nó là chết chóc vì nó hủy hoại tâm thần cũng là chính chúng ta. Cái sự cảm thấy nó nhưng không biết nó là gì khiến ta hoàn toàn bất lực trước nó, muốn tránh nhưng không biết đường nào mà tránh, muốn chạy thoát khỏi nó nhưng không biết nó ở đâu để từ đó mà chạy thoát, không biết nó ra sao để mà từ chối nó.

Đó, cảm giác mình khiếm khuyết giống như vậy đó. Nó đích thực là con quỷ ngụ trong chính chúng ta, liên tục cảm giác về sự bất toàn của chính mình và thôi thúc mình cố gắng thành tựu. Con quỷ khao khát. Địa ngục ở đâu, chính là đây chứ đâu.

Nhưng tại sao chúng ta ham muốn?


Thưa, có lẽ vì chúng ta ngu ạ.

:D :D :D


No comments:

Post a Comment