Wednesday, September 9, 2020

Khi thời gian không thể vô tình

Truyện này viết đã lâu, từng đăng lên blog rồi nhưng bị cảm nên xóa đi, giờ hết bệnh rồi nên đăng lại lưu đây, mai mốt già (nhỡ sống lâu) đọc lại để biết hồi trẻ cũng ở không lắm.
 

Khi thời gian không thể vô tình


Một ngày nọ, thần Bạch Dương_vị thần chủ quản thời gian ở trần thế đi ngao du tìm vui thú. Ngài đã nghĩ rằng việc để cho thời gian trôi đều đặn và tuân thủ theo khí trời đất mãi cũng nhàm chán, nên bèn tìm trò vui là thách đấu với các chư thần khác xem ai hơn ai. Ngài đi khắp các nơi, gặp đủ mọi vị thần, mặc dù mỗi thần đều có quyền năng vô đối riêng của mình và không thần nào có thể bị đánh bại hoàn toàn nhưng khi bàn đến cái vĩnh hằng thì ai ai cũng chào thua Bạch Dương vì không thứ gì có thể tồn tại mãi theo thời gian cả và không một thứ gì có thể khiến nó ngừng trôi. Thắng cuộc hoài nên Bạch Dương rất đắc chí và cao ngạo. Ngài xưa nay còn nổi tiếng là kẻ vô tình, không bao giờ dừng lại dù cho một sinh linh bé nhỏ nào dưới kia có van xin thống thiết đến đâu đi chăng nữa, và một khi Bạch Dương đã cho thời gian lướt qua rồi thì đừng hòng ai đòi quay lại được. Đã thế, có người toan ý để dành thời gian đến lúc cần thì xài, bị Bạch Dương biết chuyện nên làm cho thời gian không thể tóm được. Bởi vậy, thời gian luôn là thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của con người. Mà thiên hạ cứ chấp vào thời gian, nên họ luôn bứt rứt, rầu rĩ; qua rồi thì tiếc, chưa tới thì trông, hiện tại thì không nắm bắt được. Rõ khổ!

Cùng lúc đó, trên núi Cao có một vị thần gọi là Thiên Bình, chủ quản tình yêu của vạn vật. Thiên Bình hiền dịu và luôn mang tới hạnh phúc cho các sinh linh tìm đến ngài. Nhưng Thiên Bình là vị thần không dễ dãi, ngài không bao giờ dạy ai cách yêu và không bao giờ cho định nghĩa về tình yêu. Ngài làm nản chí tất cả mọi kẻ đến để cầu xin tình yêu. Với Thiên Bình, tình yêu không phải là thứ do ban phát mà có nên đừng có mà cầu xin gì cả. Người ta cho là Thiên Bình vô tình nhưng thật ra khi người ta yêu thì họ đều hiểu được tấm lòng của ngài, đúng là một bậc đại lượng mới có thể vô tình đến vậy. Vì lẽ đó, Thiên Bình có một vị trí độc tôn mà chẳng cần thi thố gì cũng được công nhận, có lẽ do ai cũng yêu quý ngài. 


Thắng hết thảy mọi thứ trong trời đất, thần thời gian Bạch Dương tìm đến Thiên Bình là vị thần cuối cùng ngài muốn hơn thua. Thiên Bình không thích trò vui này của thần thời gian nên từ chối. Bạch Dương nổi giận, nghĩ thần tình yêu không nể mặt mình nên ngài trừng phạt nhân loại!

Ngài làm cho thời gian trôi vùn vụt, hết thảy cây cỏ, động vật và con người đều choáng ngợp trước cảnh tiêu trưởng diễn ra quá nhanh. Mùa xuân chưa chán thì hạ đã mau tới, hoa quả ăn chưa biết ngon thì lá vàng đã rơi, cảnh thu chưa họa xong bài thơ thì trời đã đổ lạnh, người còn đang phân vân chưa biết làm gì thì mùa xuân mới lại đến, cuộc đời chưa đủ mùi vị thì cái chết đã gần kề. Nhưng Thiên Bình vẫn bình thản, không hề hấn gì. Vạn vật quay cuồng trong cái chu kỳ sinh diệt của chúng và người ta thì vẫn yêu thương nhau. Điều đó làm Bạch Dương càng bực bội, ngài nhất quyết làm cho thiên hạ phải thấy rõ cái tàn phá mà thời gian có thể mang lại, rằng không thứ gì có thể tồn tại mãi được kể cả tình yêu. Nên một hôm, Bạch Dương giáng trần, tìm đến một đôi vợ chồng son, yêu nhau thắm thiết và định bụng phải thử thách hai con người này để xem tình yêu của họ mạnh mẽ đến thế nào. Ngài nghe nói thần không gian cũng phải kiêng nể thần tình yêu đôi phần nên càng muốn thử liệu mình có đánh bại được Thiên Bình không. Đã thế ngài muốn xem khi con người ta vật lộn với thời gian đang cạn kiệt thì còn có thể nghĩ đến người mình yêu hay là chỉ lo cho bản thân mình thôi. Và rồi, dù cho tình yêu có lớn đến đâu đi nữa thì nó có thể khiến thời gian dừng lại và trở nên bất diệt được hay không. Bạch Dương rất tự tin vào khả năng tàn phá và vô tình của thời gian. Ngài nghĩ cùng lắm là hai con người kia một chết một sống và tình cảm sẽ phai nhạt dần, hay dù có yêu nhau đến chết thì cũng chỉ là đến chết mà thôi, sau đó mọi thứ sẽ lui vào quá khứ, con người thì hóa ra tro bụi còn tình yêu đã theo họ xuống mồ từ lâu, sau hết, thời gian vẫn là vô đối.

Thế là ngài làm cho người chồng ngày càng có nhiều việc, ngày đêm làm quần quật mà cũng không xuể. Vài năm sau người quay lại thấy họ vẫn mặn nồng như xưa. Chẳng là người chồng làm việc nhiều quá nhưng người vợ thì không nên nàng ta cứ quanh quẩn bên chồng, giúp chồng thêm tay, thành ra tình cảm đã không những vơi đi mà còn thêm khắng khít. Thần Bạch Dương bèn nghĩ cách làm cho người vợ không thể gặp chồng mình. Ngài đến gặp thần không gian để nhờ mang người chồng xa cách vợ. Nhưng nơi nào người chồng đi rồi cũng trở về nhà. Ngài bèn bảo thần chiến tranh mang người chồng ra chiến trường và người vợ ở lại. Sự việc quả là có khó khăn hơn cho đôi trẻ nhưng bọn họ vẫn thư từ với nhau và thật lạ, chiến sự càng ác liệt, chia ly càng lâu dài, vợ chồng càng xa cách thì tình yêu của họ càng mãnh liệt. Thần chiến tranh không thể kéo dài cuộc cờ, thần không gian bị khuất phục bởi tình yêu, Bạch Dương lại thêm tức giận.

Bởi cõi phàm trần có những giới hạn của nó, nên người thường sao đọ lại với thần linh.

Một ngày kia người vợ đổ bệnh, chạy chữa thuốc men đã nhiều nhưng vẫn không khỏi mà có vẻ càng nặng thêm. Người chồng u sầu, vì chăm lo cho vợ mà thân thể hao mòn. Hai người họ ai cũng tiều tụy, trông vô cùng đáng thương. Nhưng may sao, ở phương xa có một thần y tiếng tăm lừng lẫy, chữa đâu khỏi đó, trên đường đi cứu nhân độ thế thì ghé qua trấn nơi hai vợ chồng ở, nghe chuyện kể về họ bèn động lòng tới giúp. Thần y bảo:

- Ngự ở đỉnh núi Hiểm có một loài cây quý của thần Thiên Bình trồng, chữa được bách bệnh. Nếu anh có gan vượt qua chướng ngại, gian khổ thì hãy đi lên đấy mà hái hoa của nó về cho vợ ngửi thì sẽ khỏi bệnh. Nhưng đường lên núi thì xa xôi, trở ngại, càng lên cao càng hung hiểm, chỉ có thể đi bộ mà thôi. Nếu không lượng sức mình thì coi chừng có đi mà không có về.

Người chồng không quản ngại gì cả, nghe thấy thế thì vội mừng rỡ và lên đường đi ngay. Khi anh đi, thần y có dặn dò:

- Loài cây ấy không trổ hoa cho người thường chiêm ngưỡng, nhưng nếu ai đến với tình yêu chí thành vô vụ lợi và sẵn sàng hy sinh bản thân vì người yêu thì nó sẽ trổ một đóa để kẻ đó mang về. Nhưng nhớ là một khi hoa rời khỏi thân cây rồi thì chỉ có thể tươi trong vòng bảy ngày thôi, nếu hoa héo thì không chữa được bệnh đâu. Mà hoa ấy của thần linh trồng nên nó không uống nước thường, nó chỉ thích khí trên đỉnh núi Hiểm thôi. Vậy ngươi nhớ khi về phải chạy cho nhanh nhé.

Người chồng nghe lời dặn xong thì cất bước lên đường. Cả trấn biết chuyện đều lo lắng cho anh và cầu nguyện mọi sự bình an khi anh đi. Vị thần y đứng từ xa, nhìn người chồng khuất bóng thì cười ha hả hóa thành Bạch Dương. Thì ra thần thời gian đã ra tay đẩy hai vợ chồng vào hoàn cảnh này để thử thách họ.

Từ khi ra đi, người chồng gặp không biết bao nhiêu khó khăn, cách trở để leo lên đỉnh núi. Sông suối thác ghềnh, đá non giá già lởm chởm, đi mà không khéo thì rách cả chân, đi mà khéo khéo thì biết bao giờ mới tới, vợ ở nhà bệnh đang trầm trọng mỗi ngày. "Thôi thì ráng chịu đựng vậy, nỗi đau này so với nàng có thấm là bao." – Anh nhủ thầm rồi cứ thế bước tiếp. Trời đêm sương xuống lạnh buốt xương tủy nhưng anh cũng không dám dừng lại đốt lửa sưởi ấm. Ban ngày, mặt trời chiếu nóng như thiêu đốt, lóa hết cả mắt nhưng anh không chậm trễ một giây phút nào để nghỉ ngơi. Đèo dốc thì hiểm trở, cheo leo, nhiều lúc không có gì ăn nhưng chàng trai không nề hà. Còn thần Bạch Dương thì từ trên cao nói vọng xuống, vừa cười nhạo, vừa khuyên nhủ:

"Thôi, thôi hãy về đi
Hỡi chàng trai bé nhỏ
Người trần mắt thịt mà mong chi thắng được thần linh
Tình yêu dẫu có cao muôn vàn
Cũng sao so bì được với thời gian bất tận
Thử thách này sẽ giết chết chàng
Để đổi lấy một thứ cũng phai nhạt theo ngày tháng

Thôi, thôi hãy về đi
Hỡi chàng trai yếu đuối
Cứu lấy thân mình
Bỏ mặc người yêu
Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả
Tình yêu và đau khổ
Ta sẽ xóa đi nỗi đau của ngươi hôm nay
Ta sẽ xóa đi tình yêu của ngươi bây giờ
Cớ chi lại thi gan với thời gian
Chỉ một đời thôi rồi ngươi cũng không còn gì cả
Tình yêu cũng chỉ một đời thôi

Sông núi cao xa vượt qua không ngại
Thời gian trôi mải miết theo nổi không
Hãy sống cuộc sống của ngươi đi
Coi tình yêu chỉ là một trò vui trong đời
Như bao nhiêu thứ tầm thường khác
Như cây cỏ, như mây gió
Chúng lụi tàn trong dòng chảy thời gian

Người vợ đã yếu lắm rồi
Hãy quay về đi
Hỡi kẻ không biết lượng sức mình
Về mà nhìn nàng lần cuối
Kẻo không còn kịp nữa đâu."

Hù dọa xong, thần Bạch Dương cười ha hả, vang cả núi rừng, đất đai rung chuyển. Nhưng dù cho ngài có có nói gì, bằng ý chí sắt thép, anh đều vượt qua hết để cuối cùng cũng đến nơi.

Đúng như lời thần y nói, ở đây có một loài cây rất lạ, lá xanh đậm, mọc um tùm, cao phía trên cũng thấy mà thấp dưới đất cũng thấy, mọc ở khắp nơi trên đỉnh núi, nhưng không có hoa. Anh bèn tiến đến, bên một bụi cây khá cao và ngước lên hỏi nó:

- Cây ơi, xin cho ta một đóa hoa để đem về cho vợ ta ngửi mà khỏi bệnh, cây nhé.

Cái cây rung rinh cành lá, xào xạc trả lời anh:

- Không cho, không cho.

Anh bất ngờ vì thái độ của cái cây không giống như những gì mình nghĩ là sẽ chào đón và ra hoa cho mình ngay khi mình cầu xin. Anh năn nỉ nó mãi vẫn không được nên bèn lân la làm quen:

- Cây ơi, cây tên gì?

- Không có tên. – cái cây kiêu kỳ đáp.

- Thế cây có muốn một cái tên không, nếu cây cho ta hoa, ta sẽ đặt tên cho.

- Không thèm.

- Cây mà không có tên thì người ta làm sao biết để gọi, không gọi thì có đẹp cũng làm sao thành danh được.

- Ai thèm.

Nói hoài mà cây không chịu cho hoa, chẳng biết làm thế nào, chàng trai buồn bã, ngồi dưới gốc của nó mà khóc. Cây thấy thế mới hỏi thì anh kể rõ sự tình.

Nghe xong cái cây lại rung rinh, từ trong đám lá xanh um tùm, một chiếc nụ được kết thành và lộ ra, từ từ nở một đóa hoa có màu đỏ thắm tuyệt đẹp và hương thơm ngây ngất. Cây bảo anh hãy bứt lấy cành hoa và đem về chữa bệnh cho vợ đi, nó cũng không quên dặn anh là nội trong bảy ngày phải về đến nơi còn không thì hương thơm sẽ bay hết, không chữa được bệnh nữa. Anh cầm cành hoa trên tay, cảm ơn cây và vội vã trở về. Đường xuống núi còn khó khăn hơn leo lên nhiều vì sức của anh đã cạn lắm mà lại còn bị Bạch Dương làm khó thêm nữa.

Về phần thần thời gian, thấy người chồng vì yêu vợ mà không quản ngại gian khó nên ghét lắm. Ngài ngẫm nghĩ:

- Cái thằng này coi thân thể tầm thường như vậy mà khi yêu thì có thể trở thành một kẻ bền bỉ đến thế kia nên ta không thể đánh giá thấp được. Bảy ngày có thể đủ lâu để chia lìa chúng nó nhưng mình phải làm cái gì đấy để đảm bảo là nó không khiến mình sửng sốt nữa.

Nghĩ thế, thần thời gian gọi thêm thần chết và các thần khác trợ giúp. Chư thần nhiều khi tàn nhẫn thế đấy, vì một cuộc hơn thua mà không màng đến sinh linh.

Đường về của người chồng, đèo dốc dường như dốc hơn, trời nóng thiêu đốt hơn, mây phủ dày đặc hơn, sương đêm buốt giá hơn đến nỗi tê cóng hết cả đầu óc. Ban ngày, thần mặt trời sà xuống khiến sông suối bốc hơi hết thảy, cây cối cháy khô làm anh không còn nước để uống, không còn trái để ăn. Chiều về, thần mây giũ rét mướt khắp núi, phủ hết lối đi rồi quấn lấy thân anh mỉa mai:

"Ô kìa chàng trai bé nhỏ
Sống trên dương thế có chán không
Bởi những thứ các ngươi cho là mãi mãi
Cũng chẳng vượt qua được thời gian
Trớ trêu thay."

Đêm đến thần gió bay tới thổi buốt giá vào tai anh vù vù:

"Tôi nghiệp chàng quá người con trai chung tình
Hy sinh vì người yêu chẳng thiết thân mình
Nhưng thời gian sắp hết sẽ chia lìa đôi lứa
Một đi một ở lại thì tình yêu còn là gì."

Lần lần vì quá mệt, chạy không nổi nữa nên anh đi, sắp xuống được núi thì đi cũng không nổi, anh bèn lê đôi chân rệu rã, máu rỉ ra từ những vết thương do leo đèo vượt suối không ngừng nghỉ bao ngày qua. Gần hết bảy ngày mà vẫn chưa thể về đến nhà, anh gục xuống khi sức đã tàn, lực đã kiệt. Thần chết bay đến thủ thỉ bên tai anh:

"Thôi rồi chàng trai đáng thương ơi
Tiếc cho chàng thắng được cả không gian
Qua được sương đêm lạnh thấu xương tủy
Xuyên được mây mù che hết lối đi
Mồ hôi chàng làm mặt trời phải nể phục
Bước chân chàng khiến sông núi phải khiêm nhường
Nhưng vẫn không kịp chàng ơi
Nàng đang hấp hối
Mà chàng thì đã kiệt sức rồi
Thời gian trôi nhanh quá
Kẻ chung tình đành bỏ mạng nơi đây."

Vừa dứt lời, thần chết đưa lưỡi hái ra định móc linh hồn chàng trai theo mình về, kết liễu đời anh. Nhưng lúc suýt chạm vào thì lưỡi hái của thần chết bỗng phải thụt lại. Thiên Bình từ trên cao bay xuống, mang theo sinh khí tới khiến thần chết ấm áp một cách không thể chịu được.

"Bậc thần linh tàn nhẫn ra tay
Sức người làm sao đọ nổi
Muốn biết xem thời gian ghê gớm làm sao
Hãy trông xem tình yêu mạnh mẽ thế nào."

Thần tình yêu cuối cùng cũng phải ra mặt, ngài nói những lời trên như một cách gián tiếp đáp lại thách thức của thần thời gian và ngụ ý rằng nếu có thứ gì có thể làm đối thủ của thời gian thì đó chính là tình yêu. Tiếp, Thiên Bình cáo buộc thần thời gian gian lận:

- Bạch Dương vốn là thần linh mà lại chơi không công bằng khi đọ sức. Đã muốn thử xem ta với ngài ai mạnh hơn ai mà lại lôi cả chư thần khác vào giúp, nào là thần không gian, thần sông, thần núi, thần mây, thần gió, thần chết…, đem con người ra làm trò vui, dùng thủ đoạn để giành lợi thế. Vừa tàn nhẫn lại còn bất chấp luật. Nếu vậy, ta không thể chỉ đứng nhìn.

Nói xong, Thiên Bình cuối xuống nơi chàng trai đang nằm chờ chết mà trên tay vẫn cầm chặt cành hoa, ngài nâng chàng trai dậy, thổi sinh khí vào thân thể anh và bảo:

- Vì cảm động trước tình yêu của chàng dành cho vợ mình, ta cho chàng một phép để nuôi đóa hoa này, mong cho nó vẫn còn hương thơm khi chàng về tới nơi trong trường hợp còn về kịp. Nhưng chàng phải chịu đau đớn.

Người chồng chấp nhận. Xong, thần Thiên Bình bảo anh nắm chặt cành hoa lại. Anh làm theo và chao ôi, bàn tay bỗng thấy đau đớn như bị nhiều chiếc gai nhọn đâm vào. Đó chính là gai mọc ra từ thân của cành hoa, nó sẽ tươi chừng nào anh còn sống vì nó hút máu trên tay anh để tỏa hương. Phép của thần tình yêu không dễ chịu như tên gọi của ngài. Nhờ những chiếc gai, cành hoa gắn chặt thân mình vào bàn tay anh, còn anh thì với chút sinh khí của thần tình yêu vừa ban lúc nãy đã cố gượng dậy, chạy nhanh về nhà.

Về đến nơi, chàng trai đem đóa hoa cho người vợ đang hấp hối ngửi. Mùi hương của đóa hoa lập tức chữa lành bệnh cho người vợ, sức lực của nàng dần dần hồi phục. Tiếc thay, sức ấy chính là sinh lực của người chồng, lúc nàng khỏe lại hoàn toàn thì cũng là lúc sức của người chồng tàn lụi. Chàng trai chết bên người vợ thân yêu của mình. Trên tay anh, cành hoa với những chiếc gai nhọn vẫn còn đó. Người vợ đau đớn khôn nguôi và nhớ thương chồng đến nỗi không nỡ rời xa, nàng ôm thân xác của anh ngồi miết trong vườn nhà, ai bảo gì cũng không đoái hoài. Dần dần, nàng cũng chết. Mọi người thương cảm, bèn đem cả hai đi chôn cất và họ thấy đóa hoa vẫn chưa tàn nên cắm nó lên mộ của đôi vợ chồng. Ít lâu sau, chỗ đó mọc lên nhiều bụi cây nở hoa như thế, người dân thấy đẹp liền đem trồng khắp nơi. Họ cũng không quên kể câu chuyện về sự hy sinh và lòng chung thủy của đôi vợ chồng dành cho nhau. Người ta nhắc đến nó ở trong và ngoài trấn, lan cả sang những vùng miền khác và truyền lại đời đời. Nó được họa trong thi ca, trong văn chương và trong rất nhiều bức tranh tuyệt đẹp. Mặc dù không thể khiến một giây phút nào dừng lại, cũng không khiến khoảng cách ngắn hơn nhưng tình yêu của đôi trẻ đã chinh phục được không gian, thử thách thời gian.

Bạch Dương chứng kiến hết mà bao năm qua không làm sao xóa nhòa được chuyện tình ấy. Cứ nói đến tình yêu thì người ta lại nhắc đến loài hoa đỏ thắm đẹp tuyệt trần với hương thơm ngây ngất nhưng lại có nhiều gai nhọn kia. Mà mỗi lần nhắc đến nó, người ta đều lại kể chuyện của đôi vợ chồng. Thế là thần thời gian đành phải chấp nhận kết quả bất phân thắng bại. Nhưng chuyện không thể chỉ dừng lại ở đây.

Thiên Bình cho mời Bạch Dương và các vị thần khác đến núi Cao dự tiệc. Hết cuộc vui, Thiên Bình nhắc lại chuyện cũ, lúc này Bạch Dương có phần yếu thế vì chư thần đều biết chuyện chính ngài đã dồn đôi vợ chồng trẻ vào kết cục thương tâm để chứng tỏ cái mà cuối cùng ngài cũng phải công nhận là không hoàn toàn như thế. Nhưng Bạch Dương vốn chủ quản thời gian, mà cái đó thì nó cứ thế thôi, chẳng dừng lại được. Tuy vậy nếu bỏ qua thì Thiên Bình không chịu vì ngài muốn rằng Bạch Dương phải nhớ lấy chuyện này. Ngài bảo:

- Bạch Dương thần thời gian, ngài chủ quản tháng năm và giây phút, không một thứ gì tồn tại mà không có dấu ấn của ngài. Ngài vô tình cứ như không thể vô tình hơn. Ngài không bao giờ quay đầu lại dù cho chuyện gì có xảy ra đi nữa. Vạn vật vì ngài mà mang lấy biết bao tiếc nuối. Nhưng ngài đã phạm một sai lầm vì nghĩ rằng mình là vô đối. Ngài muốn đánh bại ta nhưng đã không thắng nổi, và vì việc đó mà làm hai con người vô tội phải chết. Ngài tính sao đây?

- Vô tình cái lý của thời gian. - Bạch Dương vô tư đáp.

- Ta chẳng muốn trách ngài làm chi và cũng không định xen vào chuyện vận hành ngày tháng năm của ngài, nhưng vì ngài có lỗi trước mà chuyện lại vì một thứ do ta chủ quản nên ta buộc thần thời gian phải nhường ta một ngày trong hơn ba trăm sáu mươi ngày của ngài và lặp lại hằng năm.

Thần thời gian đồng ý.

Thiên Bình chỉ muốn thế nhân và thần Bạch Dương hiểu một điều rằng nếu thời gian không thể bị đánh bại thì tình yêu cũng vậy, nó có thể không là vĩnh hằng nhưng nó sẽ song hành cùng thời gian.

------------------------------------------
HẾT TRUYỆN – Tháng 01 năm 2015 – Tác giả: Số 11 – 1988 Truyện

No comments:

Post a Comment