Lại nói về cái đẹp nhưng lần này ở một khía cạnh khắc nghiệt hơn vì bản chất vấn đề nó vốn như vậy. Đó là chuyện làm đẹp bằng phẫu thuật thẩm mỹ. Hôm nay đọc các thống kê và tìm hiểu về thị trường dịch vụ phẫu thuật thẩm mỹ ở thế giới cũng như ở Việt Nam, tôi viết bài này để gióng lên một tiếng nói dù cho nhỏ nhoi, dù cho chỉ có một người đọc hay nghe thấy thôi cũng được. Tôi sẽ hỏi thẳng một câu là: “Tại sao bạn phải cắt gọt bản thân mình trong khi bạn không hề bị bệnh gì cả?”. Tôi biết rất nhiều bạn gái trẻ, và cả con trai nữa tự ti về gương mặt và vóc dáng hay làn da của mình. Nhưng nguyên tắc bất di bất dịch là nếu như bạn không có bệnh thì bạn không phải đi phẫu thuật, thậm chí nếu như có bệnh thì ưu tiên chữa bằng những phương pháp khác trước rồi cuối cùng mới cần phải phẫu thuật. Khi cái nguyên tắc này bị vi phạm thì xã hội có vấn đề. Xấu xí không phải là một loại bệnh, việc con người ta chỉ trích một người chỉ vì người đó có ngoại hình xấu mới là một loại bệnh cần phải chữa trị. Đối tượng phải đi phẫu thuật thẩm mỹ không phải là một cá nhân có gương mặt xấu mà là cái xã hội này. Cái xã hội đã bị ung thư là làm đau con người sống trong nó. Cái xã hội mục ruỗng và tội lỗi, nó mới chính là kẻ phải đi phẫu thuật chứ không phải bất kỳ kẻ xấu xí ngoại hình nào hết. Con người bị ung thư tâm trí nặng đã xây dựng nên một xã hội thần thánh cái đẹp bề ngoài thái quá đến nỗi khiến cho xã hội bị ung thư theo và gây ra nỗi đau không đáng có cho những người lương thiện khác không may sinh ra với một hình hài xấu. Những người bề ngoài tuy xấu nhưng lương tâm trong sạch, cư xử thiện lành và có tài năng sẽ phải hứng chịu những dư luận ác ý và sự mất nết của bọn người tôn thờ nhan sắc_một thứ vốn dĩ không đáng để thờ mà cũng thờ. Đây là một sự điên loạn của xã hội, vậy mà nhiều kẻ lại bên vực nó, bên vực đến nỗi coi khinh sự lương thiện của con người. Tôi tưởng người ta chỉ nên dè bỉu sự bất nhân, ai lại dè bỉu ngoại hình. Cái gọi là “vì bạn đẹp nên bạn vô tội” là một chuyện hoang đường chỉ có được chủ yếu trên mạng nhờ sự lăng xê ngành thẩm mỹ để các thẩm mỹ viện kiếm tiền và giới tấu hài dùng làm tư liệu để biểu diễn mà thôi, nếu bạn tin vào điều đó thật thì họa chờ bạn.
Thôi, nói dài dòng mà làm chi, để bữa khác nói tiếp. Tóm lại là cái xã hội mà một người bất luận nam nữ vì xấu ngoại hình mà phải khổ sở vì điều đó là một xã hội tồi tệ, mục nát, bị ung thư và cần phải phẫu thuật cho cái xã hội đó, chứ không phải là một con người nào hết. Trong phương pháp trị liệu ung thư, người ta hay dùng cách hóa trị, xạ trị và phẫu thuật, ngoài ra còn có đông y dùng cây cỏ làm thuốc uống nữa; tuy nhiên hướng trị liệu vẫn là trục bỏ tế bào bị hư hỏng đi và chặn không cho nó lây bệnh cho các tế bào lành mạnh khác. Nên phẫu thuật cho cái xã hội này nghĩa là đào thải bọn người tôn thờ nhan sắc bề ngoài, đào thải cái bọn chả đẹp bao nhiêu nên cứ phải tận dụng từng khoảnh khắc xấu xí của kẻ khác để dìm người ta, đào thải bọn kinh doanh dịch vụ thẩm mỹ kiếm tiền trên nỗi bất an về nhan sắc của kẻ khác và thậm chí còn ác hơn là chi tiền để làm truyền thông quảng bá cho nét đẹp dao kéo và những chuẩn mực nét đẹp mà không một bà mẹ tự nhiên nào có thể trao cho con của mình được để xã hội phải cần tới bàn tay quỷ ám của họ mới có cái đẹp đó, nhờ thế bọn họ sẽ luôn luôn có khách hàng. Đào thải bọn ca sĩ diễn viên và người nổi tiếng không có chữ sĩ và cũng đếch có tài mà chỉ đi lên nhờ nhan sắc. Và trên hết hãy đào thải bọn người ngu dốt và bất nhân để chúng khỏi bình luận và phán xét cái đẹp. Thử tưởng tượng, cái đẹp trong con mắt của một kẻ không có nhân đạo, nhận thức tầm thường và nhìn đời phiến diện thì là cái đẹp gì? Cái xã hội điên loạn vì nhan sắc mới là cái cần phải chỉnh sửa, nếu có đập cái gì đi để mà xây lại thì chính là đập cái xã hội đó đó, chứ không phải là khuôn mặt của người ta.
No comments:
Post a Comment