1. Bệnh thừa cân béo phì
Nếu bạn lên google gõ chữ “tỷ lệ thừa cân béo phì ở Việt Nam” rồi thêm con số chỉ năm vào thì sẽ ra một đống kết quả từ các trang báo lớn nhỏ, các trang thông tin của chính phủ và viện dinh dưỡng đều kêu la về số người và trẻ em bị thừa cân béo phì tăng cao và tăng nhanh trong các năm gần đây. Vào năm 2019, báo người lao động đưa tin trẻ em béo phì ở thành phố HCM là trên 40%. Cũng trong năm ngoái, báo VnEconony có bài viết rằng tỉ lệ người béo phì ở Việt Nam là 3,6% trên tổng dân số. Tôi cam đoan rằng trong tương lai, con số người béo phì và tỉ lệ béo phì sẽ còn tăng nữa. Và đó là chỉ nói về béo phì thôi, còn số người thừa cân, tức dòm họ thấy mập thôi chứ chưa đạt mức béo phì bảo đảm là nhiều lắm lắm. Khi bạn biết chắc những con số này sẽ tăng trong tương lai thì nghĩa là bạn biết ai sẽ rơi vào nhóm này rồi đó, đó chính là trẻ em của ngày hôm nay.
Béo phì sẽ làm một người gặp nhiều loại bệnh về tim mạch và trì trệ, ngoại hình xấu và sinh lý yếu kém, và dĩ nhiên là thể chất đã kém thì tinh thần làm sao tốt được, ngu dốt sẽ theo chân béo phì tiếp tục đeo bám nước Việt Nam vào tương lai làm cho dân tộc tiếp tục kém cỏi.
Nhưng bạn sẽ vẫn tiếp tục chứng kiến nhiều người mẹ ngu dốt ép uổng con mình ăn, và ăn, uống sữa và uống sữa thật nhiều, đổi lại đứa bé sẽ trông như một cục bột u nần và đần độn, mắt híp, má phính, thần sắc bị lu mờ vì con người đa phần là mỡ thì lấy đâu ra thần thái. Thần thái của mỡ ngoài ở vú đàn bà ra thì chẳng có chỗ nào nó đẹp được cả. Bệnh béo phì ảnh hưởng đến trí tuệ của con người tai hại đến nỗi bây giờ có nhiều người phụ nữ có sở thích những đàn ông bụng béo. Thưa các bạn, còn gì phản lại sự sống cho bằng việc một người phụ nữ thích đàn ông bụng béo cơ chứ. Hoàn toàn phản lại bản năng sinh tồn của loài người, đầu óc của những phụ nữ này đã bị xâm chiếm và thống trị bởi mỡ.
Khi đọc báo, và đặc biệt báo chí thời nay, hãy đừng vội tin nhé, có thể bài báo cũng chỉ là sản phẩm lỗi của một nghiên cứu lỗi và được lan truyền bởi những kẻ muốn gây thêm tội lỗi cho đời. Chúng ta phải sáng suốt xem một ý kiến nào đó có đi ngược lại với chọn lọc tự nhiên không, nếu nó đi ngược lại với chọn lọc tự nhiên thì nó phải bị đào thải chứ không phải là ca tụng.
2. Rác thải
Hệ thống cống và lọc nước thải ở Việt Nam hiện nay là không thể tin tưởng được. Các cơ sở xí nghiệp đút lót để qua mặt cơ quan môi trường để xả thải ra hàng đống chất độc hại làm cá chết và con người thì không sống nổi, còn cơ quan môi trường thì không biết nó có phải là cơ quan bảo vệ môi trường hay là cơ quan bán đứng môi trường nữa vì thời gian nó tồn tại cũng là thời gian ô nhiễm sinh ra và tăng mạnh. Một tình tạng như vậy kéo dài vào tương lai, thì hỏi là trẻ em Việt Nam có thể trưởng thành khỏe mạnh được hay không? Ngoài ra, sự đô thị hóa và ngành buôn bán lẻ khiến cho người dân dễ dàng mua được những loại chất tẩy rửa mạnh và khi dùng thì xả thẳng ra đất đai, từ đất đai đó trồng trọt nên rau củ quả cho xã hội ăn. Sức tiêu thụ của khối dân đông là rất mạnh, nhưng lối sống mua về và đựng trong các thứ bao bì làm núi rác tăng chóng mặt, ngay bây giờ đây xã hội đã đang đối mặt với thảm họa rác thải rồi, thì chừng 10 năm nữa thôi liệu sẽ còn tồi tệ đến thế nào nữa. Bọn trẻ lớn lên trong tình cảnh này làm sao nên người được? Thể chất bị ảnh hưởng tiêu cực vì rác thải mang đến rất nhiều chất độc, rồi khói thải củng thế, nước thải cũng thế, chất độc khắp nơi và chúng nó phải sinh trưởng trong một môi trường như vậy đấy, làm sao khỏe mạnh được? Rồi khi nó sinh bệnh, tinh thần nó cũng tiêu hao, đầu óc nó lệch lạc, hỏi làm sao mà nên người được?
Nhân nói đến rác thải, nó không chỉ là những chai, lọ và cứt đái vứt đi mà thôi. Hãy nhập chung cái đống nợ công, một cơ chế quan liêu thối nát và một lề thói xin cho tai hại vào chung với rác thải đi. Vì những thứ này tuy không hữu hình nhưng lại có đủ tính chất của rác thải, đó là thối nát, mục ruỗng và không còn dùng được nữa. Ôi cái đống nợ công đó, đống rác đó sẽ ập lên đầu của một đứa trẻ trước hết thảy mọi thứ khác khi nó vừa chào đời.
3. Các thứ gây nghiện
Số phận đã an bài cho bọn trẻ của thế kỷ đầu trong thiên niên kỷ thứ 3 sau Công Nguyên rất rất nhiều thứ gây nghiện: ma túy và các dạng thuốc an thần, mãi dâm, cờ bạc, rượu, mỹ phẩm và phẫu thuật thẩm mỹ, đồ dùng công nghệ, idol, và….. gà rán.
Ma túy làm đầu óc loạn thần, còn mãi dâm làm hao tổn sinh lực. Con người có ba thứ quan trọng là sinh lực, khả năng tư duy và một dục vọng vừa đủ để đối phó với đời. Hai thứ đầu tiên là cực kỳ quan trọng và nói lên đẳng cấp tồn tại của một người, càng dồi dào càng tốt, thì lại bị ma túy và mãi dâm phá hoại. Thỏa mãn cơn dâm quá thì yếu người, chơi ma túy quá thì đầu óc điên loạn. Đã yếu mà còn ngu nữa, nếu như cái thứ ba là dục vọng mà cao thì xem như trở thành một kẻ nguy hiểm cho xã hội, khả năng hại mình hại người là rất cao, sự tồn tại giống như một quả bom di động có thể phát nổ bất cứ khi nào.
Cờ bạc và rượu là hai thứ gây nghiện tuy cũ nhưng chẳng những không lạc hậu mà còn vẫn tiếp tục thịnh hành, đặc biệt là trong thời đại bia bọt đầy rẫy ở Việt Nam hiện nay. Ai nói cấm bia, cấm nhậu bằng cách phạt nồng độ cồn gì đâu chứ tôi thấy mấy quán nhậu ở địa phương mình ở vẫn đông nghẹt khách vào cuối tuần nè. Trong khi đó thì các hình thức cá độ ngày càng công nghệ tiên tiến và hút con người vào đó. Khi kinh tế yếu kém, đồng tiền khó kiếm và việc làm thiếu, con người dư thời gian nhàn rỗi và thôi thúc cần tiền tăng cao do nhu cầu cuộc sống, cơ hội thì ít ỏi, họ sẽ bị tiếng gọi của những dịp kiếm tiền bằng đỏ đen đánh cược thu hút.
Mỹ phẩm và thẩm mỹ đánh mạnh vào khối con gái mới lớn. Ham muốn được đẹp theo đúng chuẩn mà báo chí và xã hội mạng lan truyền, đầu óc non nớt của chúng nó làm sao chống lại nổi cám dỗ lao vào lĩnh vực làm đẹp và làm đẹp một cách điên cuồng. Rồi một ngày nọ nhận ra cơn điên đã khiến bản thân đánh mất chính mình thì đã quá muộn.
Công nghệ và điện thoại là tương lai của trẻ em, tuy không phải là điều tốt đẹp nhưng là điều khó tránh khỏi. Rồi đây, đời sống của trẻ em khi chúng lớn lên sẽ phụ thuộc gần như 100% vào công nghệ và các thứ có màn hình để chúng dán mắt vào và bỏ mất cuộc sống của chính mình.
Nghiện dù là thứ gì đi nữa, bản chất cũng là con người tìm chỗ bấu víu để tồn tại. Họ cảm thấy bơ vơ lạc lõng từ trước và thứ gây nghiện làm họ có cảm giác được thỏa mãn hoặc được yên ủi. Họ tìm thấy trong cơn nghiện cảm giác tự do được là chính mình mà bình thường cuộc sống khắc nghiệt tràn ngập phán xét và dạy đời sáo rỗng không cho họ. Và nghiện sau cùng là một thứ cát lún mà một khi đã bị sa vào thì rất khó thoát ra. Lúc này, người ta thỏa mãn cơn nghiện chỉ vì để lấp đầy cảm giác trống rỗng.
Và trong tất cả những cái nghiện mà thế hệ trẻ hôm nay đang mắc phải, chính là nghiện thần tượng. Đây là một dạng ma túy tinh thần, nó không gây loạn não như kiểu ma túy theo định nghĩa của cơ quan chức năng, mà nó gây một tác dụng tương tự lên cá tính của con nghiện. Người trẻ mới lớn có thôi thúc đi tìm một nơi để thấy mình có nơi có chốn, tiếng Anh người ta hay bảo là tìm một nơi để thấy mình “belong” vậy. Thì nơi những thần tượng mạng là nơi mà bọn trẻ tìm thấy sự thỏa mãn này. Và chúng nó khi tôn sùng một thần tượng nào đó, đã tạo ra một sự bóp méo lên cá tính của chính mình và cả thần tượng. Một mặt chúng nó phải thay đổi thích nghi với môi trường mà mình đã gọi là nơi chốn “thuộc về” đó, một mặt nó áp lực làm thần tượng phải thích nghi để nương theo người hâm mộ vì thu nhập và danh tiếng của thần tượng phụ thuộc vào những người hâm mộ này. Và cũng không ngạc nhiên khi cả hai phía đều toàn là người trẻ cả, những đối tượng non nớt và dễ bị dẫn dụ bởi bọn trùm sò đầu nậu cầm trịch vừa già vừa ác vừa tham, lại còn ích kỷ và áp đặt nữa. Kết quả là cả hai, người hâm mộ trẻ và các idol trẻ đều đánh mất bản thân, tính chân phương và con người thật của mình. Và cái đánh mất đó là một thứ năng lượng và trở thành tiền và quyền rơi vào tay của bọn lão làng cầm trịch ở trên.
Tổng hợp ba thứ tai hại trên đánh lên con em của chúng ta, thế hệ mầm non và thiếu niên hiện nay, chừng mười năm nữa thôi, chúng nó sẽ biến thành những cái xác sống không hồn. Là một thứ pin cho trùm cuối tha hồ bòn rút, một viễn cảnh na ná y như phim Ma Trận mà tài tử Keanu Reeves đã đóng vào những năm 2000 mô tả. Bạn có thấy trên không gian mạng và truyền hình hiện nay ở Việt Nam cũng như thế giới, tràn ngập nội dung đánh mạnh vào trẻ em và thiếu niên không? Để dùng trẻ em như pin ngay từ sớm cho chúng quen dần đến lớn, các ông trùm cho sản xuất nội dung trẻ hóa để phù hợp với thị hiếu hời hợt và kinh nghiệm non nớt của trẻ, nhưng lại cho dâm dục hóa lên để kích thích ham muốn. Tưởng tượng khi ham muốn dâng lên mà chưa đủ trưởng thành và chín chắn để thỏa mãn với sự hiểu biết và ít gây hại cho mình, thử tưởng tượng xem, dĩ nhiên chúng nó sẽ dồn hết cho những ai giúp chúng giải tỏa ham muốn đó, và các ông bầu sẽ cung cấp ngay một lô thần tượng cho chúng tha hồ chọn lựa dù cũng na ná nhau cả. Việc nhắm vào trẻ em và thiếu niên để khai thác năng lượng của chúng phải bị xem là một thứ tội ác ghê rợn, nó làm sinh ra cái bệnh mà người ta gọi là xác sống tưởng chỉ thấy trên phim thôi nhưng đâu có ngờ là nó thực ra tồn tại ngay trong đời thực rồi đây này.
Cha mẹ của lũ trẻ ngày hôm nay thân mình lo chưa đâu vào đâu mà đã đẻ ra con trẻ rồi nên bọn trẻ vì thế mà thiếu thốn đủ đường. Chúng nó thiếu những dưỡng chất tốt, thừa thãi những thứ không nên có nhiều. Khi chúng lớn lên những cái xấu từ bộ gen xấu do cha mẹ tuyền cho phát huy ra, thời thế lại khắc nghiệt, và chúng sẽ thấy cái bể khổ gọi là cuộc đời nó khổ sở đến thế nào. Vì quá thương xót cho lũ trẻ này, tôi không thể im miệng được. Nói thật tôi chán cảnh cha mẹ đẻ con vì mình, vì ông bà, vì dòng họ, và nhảm nhí hơn là vì xã hội. Có điên không, chỉ là một đứa trẻ yếu ớt trong cuộc đời nghiệt ngã mà bạn bắt nó phải vì hàng đống thứ kia a? Xã hội có thương gì trẻ con không mà bắt trẻ con vì xã hội?

No comments:
Post a Comment