Nhân đọc bài khu Cam Ly, thuộc Đà Lạt, Lâm Đồng, nước Việt Nam, có một núi rác, vì mưa lớn mà tràn xuống đe dọa vùi lấp vườn trồng rau của dân, tôi cao hứng viết bài này. Câu chuyện được phóng viên báo Người Lao Động đăng lên Youtube vào ngày 7/7/2020.
Khi nghe chuyện xong, tôi liền suy nghĩ không ngừng về nhân tình thế thái ngày nay, tại sao lại có cái núi rác khổng lồ đó, và nhiều núi rác khác ở thành phố HCM, ví dụ như khu Đa Phước nổi tiếng chẳng hạn. Chúng ta đã sinh đẻ rất nhiều….. con người ăn mặn đái khai và xả rác. Cái văn hóa của con người trong mấy thập kỷ qua là ăn uống và ỉa đái, tiêu thụ và xả rác, làm tình lang chạ và đẻ xong thì phó mặc bọn trẻ cho đời.
Không nhớ rõ năm 2019 hay là năm nào nữa, nhưng mà cũng không lâu lắm đâu, báo chí đăng chuyện khu Phú Mỹ Hưng bị gió thổi mang theo mùi rác thúi vào nhà ô uế và khó thở đến nỗi phải đóng cửa kín mín, nhét giẻ quanh khe cửa mà vẫn không hết mùi. Khu phố nhà giàu hay nhà nghèo đều bị rác thải tấn công không theo cách này thì cách khác. Chỗ nào không sống chung với rác thì cũng phải hửi mùi rác từ nơi khác kéo tới, và nếu như ai chưa từng trải qua chuyện rác rến này thì cũng đừng vội mừng khi vẫn đang sống ở nước Việt Nam, bởi không thể chắc chắn rằng sẽ không bị những chuyện này xảy đến với mình, hãy cảnh giác và chuẩn bị tinh thần.
Ý chính của bài này là: Đẻ nhiều làm gì mà toàn đẻ nhưng không dạy dỗ cho ra hồn, để lớn lên, chúng nó ăn nhiều xài lắm, xong rồi phóng uế và xả rác là giỏi. Con người quá đông, sức tiêu thụ quá lớn, sản phẩm làm ra quá nhiều và thế là rác chất thành núi. Bao bì, giấy gói, bịch ni lông, nhãn mác, chai lọ, thùng giấy, thùng nhựa, thùng xốp, hộp carton, hộp thiếc, thau mũ, chén đĩa melamin, giày dép xốp, vỏ xe, kim chích, ống hút, pin, đồ điện phế thải, linh kiện điện tử, máy móc cũ,…, tã giấy em bé, băng vệ sinh phụ nữ, bao cao su,... Con người đã đẻ quá nhiều và xả rác quá nhiều rồi, chúng ta nên hãm việc đẻ lại, hành tinh này chưa đủ rác hay sao? Rất may là trong thế kỷ 21 này, có một xu hướng rất nhân văn là giảm sinh con, thậm chí là không sinh đẻ. Xu hướng này lan rộng ở châu Âu và Á châu cũng theo rất mạnh, nghe nói ở Hàn Quốc, tỉ suất sinh đã dưới 1 con trên một phụ nữ rồi. Riêng Việt Nam, tỉ suất sinh là 2,09, dưới mức thay thế một chút, thậm chí là dưới 2 trên toàn vùng Tây Nam bộ và thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng xu hướng giảm sinh ở nước ta chưa đủ để cân lại cái núi rác mà bấy lâu nay chúng ta đã thải ra. Nghĩa là nếu như bạn có con, thì con của bạn sẽ có nguy cơ cao là phải sống chung với rác, rất nhiều rác trong tương lai.
Nhiều người bảo không sinh đẻ thì làm sao duy trì nòi giống, tôi lại bảo nếu đẻ quá nhiều thì cũng không thể duy trì nổi nòi giống đâu. Cả hai thái cực đều dẫn đến diệt vong. Có người lại đem chuyện cơ cấu dân số vàng ra để bàn, rất tiếc nhưng bây giờ là chuyện sống chết, chứ không phải chuyện vàng bạc nữa. Dân số Việt đã có một thời kỳ vàng son, việc không tận dụng được nó để đưa đất nước lên hàng phú cường được là lỗi của …!! Nói chung là không phải lỗi của dân, và giờ dân đã hết “trứng” rồi.
Có người còn bảo đẻ con để báo hiếu cha mẹ, ông bà tổ tiên; tôi thì bảo đẻ ra một đứa con trong thời đại giáo dục tồi tệ này nhỡ mà nó mất dạy và hư hỏng thì coi chừng mang nhục thêm. Thà dòng họ kết thúc ở đây và để lại một vết tích đẹp cho hậu thế ca ngợi, còn hơn kéo dài, dai và dở, để có ngày thiên hạ chê cười động đến tổ tiên thì còn khổ hơn.
Có người bảo đẻ con là trách nhiệm với xã hội, tôi lại bảo muốn thể hiện trách nhiệm với xã hội thì trước hết hãy quan sát nó đang ở trong tình trạng nào và cho nó đúng cái nó đang cần và đang thiếu, ví dụ như: sự trung thực nè, sự quan tâm giữa người với người nè, nghĩa khí nè, và đừng có đứng đái vô tường nhà người ta hay quăng rác bừa bãi xuống cống nữa nè, vân vân và vân vân,…. Và hãy cho xã hội bớt con rơi nữa nè, bớt hoặc không có những đứa trẻ bị bỏ trong rừng, trên hố ga, trong thùng rác hay trước cửa nhà người ta, đừng đẻ con rồi quăng cho chùa và trại trẻ mồ côi nữa,… Thế nào? Và trên hết, trong một xã hội ngập ngụa rác thải theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, với đầy rẫy tội ác và sự ghê tởm mà các thế hệ trước và hôm nay đã và đang gây ra, chúng ta đừng ham hố đẻ bọn trẻ ra để mau chóng đổ lên đầu chúng nó cái đống trách nhiệm mà lẽ ra mình phải gánh cho nó để đáng mặt làm cha mẹ, làm ông bà, làm thế hệ tiền bối của lũ trẻ. Nếu xã hội đã có nhiều người vì trách nhiệm với xã hội mà sinh ra trẻ em, thì thiết nghĩ cũng cần phải có nhiều người vì trẻ em mà không sinh chúng ra.
Có người lại bảo trời sinh voi sinh cỏ, tôi thỉ chỉ muốn hỏi, thế ai là voi ai là cỏ? Tôi chỉ muốn biết xem liệu bạn hiểu câu thành ngữ đó sâu sắc đến mức nào thôi. Nếu bạn cho rằng nó đúng cũng được, nhưng bạn nói thử xem con bạn sẽ làm voi hay là con bạn sẽ làm cỏ cho con của kẻ khác nó làm voi nó ăn? Với câu thành ngữ trên, bạn tin hay không tin cũng đều đúng cả.
No comments:
Post a Comment